Chương 442: Điều Tra

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 819 lượt đọc

Chương 442: Điều Tra

Trong mắt những người trong bang, bọn hắn là đàn em của Quách Lực.

Mà Tô An Lâm thì sao, hắn lại là đối thủ cạnh tranh với Quách Lực.

Nếu nghe theo mệnh lệnh của Tô An Lâm, vậy chẳng phải là phản bội Quách Lực sao?

Kiểu bưng bít này tuyệt đối không được cho phép, nếu không sẽ bị người khác đâm vào cột sống, nói ngươi bội bạc, hãm hại đại ca!

Tô An Lâm bình tĩnh nhìn một đám người đó, thản nhiên nói:

"Các ngươi cứ nghĩ đưa Quách Lực trở về là sẽ không sao à? Quách Lực đã bị tà ma đánh dấu, cho dù là chân trời góc biển, tà ma cũng có thể tìm được hắn!"

Cái này cũng giống như xem băng ghi hình của Sadako, chỉ cần xem băng ghi hình, dù là chân trời góc biển, đến một lúc nào đó Sadako cũng sẽ tìm tới cửa.

Nghe Tô An Lâm nói, chàng trai gầy còm nhíu mày:

"Nghe Tô lão đại nói, có vẻ như ngươi khá hiểu rõ chuyện này nhỉ?"

"Tô lão đại, không phải ngươi vừa mới tới sao, sao lại biết rõ như vậy?"

Đám người bắt đầu chất vấn.

Mọi người nghĩ Tô An Lâm là đúng lúc đi đến đây, hẳn là không biết chuyện ở đây mới đúng.

Tô An Lâm không nói gì, Vương Lai Phúc bên cạnh lại nói:

"Cái gì mà vừa mới đến, bọn ta đã đến từ sáng sớm rồi nhé."

"Vậy sao không vào?"

Ngô Bình hiếu kì.

"Tô lão đại bọn ta điều tra bên ngoài chứ sao.”

Vương Hữu Phúc giải thích.

Tô An Lâm gật đầu:

"Không sai, ta nghi nguyên nhân chuyện này không phải là ở đây, cho nên điều tra chỗ khác trước một phen."

"Tra được gì rồi?"

"Tất nhiên là có một vài manh mối rồi, cho nên mới nói đưa Quách Lực đến một nơi, ta tin có người sẽ giải thích được tất cả chuyện này.”

Tô An Lâm suy đoán, hồi sáng thấy Lỗ Thanh Sơn có vẻ biết một vài chuyện.

Chí ít, có lẽ hắn ta biết một chút gì đó về chiếc dù của người phụ nữ cầm dù kia.

Biết tà ma là cái gì.

Nếu không phải, dù hắn ta thật sự không biết tình hình như thế nào, nhưng chắc hẳn là hắn ta biết vài cách để xử lý tà ma.

Dù sao âm vật của tà ma này cũng là một cây dù mà.

Dù không đối phó được với tà ma thì cũng có thể cứu được mạng của Quách Lực!

Đây chính là dự định của Tô An Lâm.

Nếu không, cứ kéo dài như vậy thì cũng lực bất tòng tâm với Quách Lực.

Hắn nghi tình trạng bị điên này của Quách Lực là do bị thiếu mất hồn.

Trên tạp ký của chùa Vân Sơn đã từng ghi chép qua.

Có vài tà ma bắt hồn phách của người, con người có ba hồn bảy phách, thiếu mất một hồn thì sẽ bị đần độn ngu si.

Đây chính là nguyên nhân một số người bị đần độn rồi trở nên bị điên.

Tô An Lâm nói xong, một đám người im lặng.

"Tô lão đại, ngươi thật sự có thể cứu được Quách lão đại sao?"

Chàng trai gầy còm hỏi.

"Không dám chắc, nhưng ta có thể khẳng định, bây giờ đưa hắn trở về cũng vô dụng, tà ma vẫn có thể tìm được hắn. Ta nghi ba hồn bảy phách của Quách Lực bị bắt mất một hồn, nói cách khác, bất kể Quách lão đại đi đến đâu, hồn phách của hắn cũng có thể tìm được hắn, mà tà ma cũng có thể đi theo hồn phách của hắn để truy sát."

"Cho nên ngươi mới nói bất kể là ở đâu, tà ma đều có thể tìm được sao?"

Tô An Lâm gật đầu:

"Ngoài ra, các ngươi vừa mới nhìn thấy quỷ, hẳn là cũng bị đánh dấu rồi."

"Thế nhưng tại sao bọn ta lại chẳng bị gì?"

"Đúng vậy đó, không phải ngươi nói bọn ta đã bị đánh dấu rồi sao, vậy hẳn là cũng phải bị ngu đi rồi chứ?"

"Đúng đúng, không những ta không sao mà còn khỏe vô cùng, tràn đầy sinh lực, Tô lão đại, có phải ngươi tính sai rồi không?"

Một đám người phản ứng lại, đưa ra nghi vấn lần nữa.

Tô An Lâm cười khẽ:

"Các ngươi có biết tam hồn thất phách bình thường bị bắt như nào không? Có vài cách sau, thứ nhất, người sau khi hoảng sợ! Sau khi hoảng sợ, hồn phách lìa khỏi xác, lúc này hồn phách rất dễ bị nhát! Cái gọi là người chạy phía trước, hồn đuổi theo sau, tức là nói người bị hoảng sợ rồi bỏ chạy, hồn phách mãnh liệt đuổi theo sau, chính là đạo lý này."

"Thứ hai, lúc con người suy yếu, con người luôn có ngọn đèn sinh mệnh, lúc ngọn đèn sinh mệnh suy yếu sẽ rơi vào dạng này, rất dễ bị quỷ tới gần."

"Thứ ba là lúc người bị quỷ lừa. Bốn, người lúc ngủ. Năm…"

Tô An Lâm nói tầm mười tình huống, những cái này là do hắn đọc qua trong sách.

Sau khi nói xong, chính hắn cũng thở dài, nghĩ không ra, trong thời gian ngắn ngủi mà hắn đã trở thành đại sư diệt trừ tà ma.

Hắn nói tiếp:

"Bây giờ các ngươi cảm thấy tinh lực dồi dào, khí lực cứ như dùng hoài không hết, đó là vì dương khí trong cơ thể còn nhiều, tạm thời chưa làm gì được ngươi. Nhưng mỗi người đều sẽ có những lúc yếu ớt, cho dù không có, chung quy lúc ngủ vẫn có, lúc này, các ngươi đã bị đánh dấu, tà ma rất dễ tới gần các ngươi, sau đó bắt hồn các ngươi đi!"

Ngô Bình tỉnh ngộ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right