Chương 441: Người Phụ Nữ Cầm Ô
"Mẹ nó, rõ ràng bên ngoài chẳng có chuyện gì, người phụ nữ cầm ô kia đi vào bằng cách nào vậy?"
"Ta thấy rồi, ta nhìn thấy người phụ nữ kia rồi, có phải ta cũng bị ả ta ám không?"
Bên cạnh, Ngô Bình run rẩy nói:
"Đúng vậy, bọn ta đều bị ám rồi, vừa rồi ta cũng nhìn thấy, ta cũng sẽ chết mất! Ta sẽ giống như bọn họ, sẽ chết mất..."
Ngô Bình cũng được xem như đã trải qua nhiều chuyện như vậy rồi.
Lần này là lần đầu tiên hắn tận mắt thấy người phụ nữ cầm ô kia.
Ngay lúc vừa rồi, trong phòng của Quách Lực bỗng nhiên truyền đến tiếng chém.
Bọn hắn xông vào xem xét, giường chiếu bên trong vỡ vụn, toàn bộ đám người điên điên khùng khùng bên trong trước đó chết thảm, thi thể không còn chút hơi ấm nào, thiếu ngón trỏ, chết rất thảm.
Mà Quách Lực thì đang cầm một cây dù, ánh mắt đờ đẫn nhìn về chỗ cửa sổ.
Trên dù hắn thì có một người đang nằm sấp.
Đó là một người phụ nữ, không hình dung ra dáng vẻ cụ thể, nhưng lại cho người khác cảm giác rất đẹp.
Nhưng vẻ đẹp này là mộ vẻ đẹp thê lương.
Có một cảm giác lạnh lùng, hờ hững, không dễ tới gần, thậm chí còn có khí tức của người chết.
Cứ như chỉ cần tới gần nàng thì sẽ chết bất cứ lúc nào vậy.
Lúc ấy hình như Quách Lực cũng không nhìn thấy.
Hắn cầm dù, nhìn đám người, không hề nhúc nhích.
"Sao các ngươi không cầm dù?"
Quách Lực líu ríu nói.
Vừa nói hết lời, đám tiểu đệ của Quách Lực nhận ra Quách Lực gặp rắc rối rồi.
Một đám người xông vào phòng trước tiên, nhưng ánh nến trong phòng đột nhiên bị dập tắt.
Đến khi bọn họ thắp lại nến thì Quách Lực đứng ngay cửa, nhìn chằm chằm về phía trước.
Hắn không cầm dù mà nhìn chằm chằm vào người phụ nữ cầm ô trước mặt.
Cứ như vậy, người phụ nữ cầm dù biến mất trước mắt mọi người.
Ngô Bình nói xong những này, sợ hãi nói:
"Bọn ta đều nhìn thấy rồi, sẽ chết, đều sẽ chết hết."
Tô An Lâm đẩy hắn ta ra, đi vào.
Đám người bên trong nhìn Tô An Lâm, có người đi tới quát:
"Người đến người nào?"
"Đợi chút."
Một người tương đối lớn tuổi đi ra, nói với đám người:
"Vị này là Tô An Lâm lão đại."
Lúc hắn ta còn trong bang phái đã từng gặp Tô An Lâm, cho nên cũng nhận ra.
Đám người nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Rất nhiều người nghe nói Tô An Lâm rất trẻ, không lớn tuổi lắm.
Bây giờ xem xét, quả thật là như thế, thoạt nhìn dáng vẻ chỉ tầm 20 thôi.
Tô An Lâm gật đầu, nhìn về hướng Quách
"Haha..haha...”
Ánh mắt Quách Lực thẫn thờ, lại còn cười ngờ nghệch.
Nhưng bỗng nhiên, hắn ta nhấc đại đao của mình lên, gầm lên một tiếng:
"Ta muốn đi, ta muốn đi...”
Hắn ta vung đại đao lên, không phân địch ta mà chặt tới tấp.
Sắc mặt đám người hoảng hốt, nào dám đứng yên, từng người vội vàng chạy đi.
Nhưng bỗng nhiên, Tô An Lâm giơ tay lên, chặn đại đao của Quách Lực đang chặt xuống.
Dù Quách Lực có chút thực lực, nhưng sau khi bị điên, rõ ràng khí lực yếu đi không ít.
"Ầm!"
Tô An Lâm bắt được đại đao một phát, tiện tay đẩy nó, Quách Lực lập tức bị đẩy ra.
Hắn cầm đao của Quách Lực ném qua một bên rồi đi tới.
"Còn không mau tìm sợi dây trói Quách Lực lại."
Tô An Lâm quát lên.
Lúc này Tô An Lâm như người làm chủ ở đây.
Cho dù một đám là đàn em của Quách Lực cũng vội vàng gật đầu, đi tìm dây thừng.
Một lát sau, Quách Lực bị trói chéo tay, miệng cũng bị nhét vải.
Trong phòng.
Một đám tiểu đệ hoảng sợ nhìn Tô An Lâm, không biết nên làm như nào cho phải.
"Quách lão đại cũng bị như vậy, kiểu này nguy rồi."
Đàn em số một của Quách Lực là một chàng trai khô gầy, luôn bày mưu tính kế cho Quách Lực.
Dù là như thế, hiện tại hắn ta cũng không biết nên nói gì cho phải, sắc mặt khó coi.
Hắn ta đã như vậy, những người khác càng không cần phải nói, chẳng ai biết nên làm gì cả.
"Có ta ở đây, sợ cái gì?"
Tô An Lâm nhàn nhạt nói.
"Tô lão đại, bọn ta biết thực lực ngươi rất lợi hại, nhưng tà ma này không bình thường, đến cả Quách lão đại cũng bị như vậy... Với lại tà ma kia tới không thấy hình đi không thấy bóng..." Chàng trai gầy còm có sắc mặt khó coi nói.
"Thế thì làm sao? Cứ như vậy mà trở về à?"
"Tô lão đại, vậy ý của ngươi là nên xử lý như nào?"
"Đặt Quách Lực lên xe ngựa, ta muốn dẫn hắn đến một nơi."
"Cái này...”
Sắc mặt Tô An Lâm lạnh lẽo:
"Nhanh lên đi, hiện tại Quách Lực không thể chỉ đạo mọi người, dựa theo quy tắc trong bang, bây giờ ta làm chủ ở đây."
Một gã mặc áo xanh lạnh lùng hừ một tiếng:
"Ngươi nghĩ muốn là được à, ai mà không biết bây giờ ngươi đang cạnh tranh chức đường chủ với Quách lão đại, để ngươi làm chủ, lỡ đâu làm ẩu thì phải làm sao? Theo như ta thấy, vẫn nên đưa Quách lão đại về rồi hãy nói, chúng ta rời chỗ này đã, quỷ vật cách quá xa, chắc chắn chúng ta không đuổi kịp rồi."
"Không sai, chỉ còn cách này thôi, tóm lại ta chỉ trung thành tuyệt đối với Quách lão đại, những người khác... Hừ!"
Ra ngoài lăn lộn trong chốn giang hồ, chỉ xem trọng một chữ “Nghĩa” mà thôi!