Chương 500: Bí Dược

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,718 lượt đọc

Chương 500: Bí Dược

“Sở dĩ ta chỉ thu nhận nữ giới, là vì ta không tin tưởng đàn ông! Thậm chí có thể nói là hận!!!”

Thật khó mà tưởng tượng một người dựa vào đàn ông để kiếm tiền như đường chủ Đào Hoa hội lại nói ra những lời như vậy.

“Chắc hẳn khi còn nhỏ Đoàn đường chủ từng có trải nghiệm đặc biệt.”

Tô An Lâm nói.

“Khi còn nhỏ, ta đều bị đàn ông ức hiếp, cho nên ta hận!”

“Ừm, ta hiểu, ta hiểu!”

Tô An Lâm nói.

“Cho nên ta cưu mang rất nhiều cô gái, họ đều là những người nghèo, không có nơi nào để đi cả, chỉ có thể ở chỗ ta, nơi che chở cho các nàng! Thế mà bây giờ, nơi này lại có kẻ lừa bán phụ nữ, bất kể thế nào thì chuyện này cũng không thể tha thứ được, kẻ đó nhất định phải chết!”

“Chúng ta có chung một mục tiêu, cho nên hai bên có thể hợp tác.”

Tô An Lâm nói.

“Làm sao để ta tin ngươi được đây?”

Đoàn Dĩnh nhún vai:

“Đừng hiểu lầm, thật sự là từ nhỏ đến lớn ta bị đàn ông hại đâm ra ám ảnh! Cha ruột của ta, chú ta, người đàn ông ta thích nhất, người đàn ông thích thứ hai, người đàn ông thích thứ ba, người thứ tư...”

Tô An Lâm vội cắt ngang:

“À ừ...Đoàn đường chủ, tình sử của ngươi để khoan hãy nói, giờ nói thẳng vào trọng điểm đi.”

Tô An Lâm lo cứ tiếp tục đề tài này, lỡ như Đoạn Dĩnh có tận hơn trăm người ‘thích nhất’, thì phải làm sao?

Tuy rằng đêm còn dài đấy, nhưng cứ lan man như thế, hắn sợ mình sẽ ngủ gật luôn mất.

“Hừ, đàn ông đàn ang như ngươi, chẳng biết lắng nghe gì cả. Ngươi có biết con gái đều thích tâm sự hay không.”

Đoàn Dĩnh bĩu môi chê.

Tô An Lâm nghiêm túc:

“Thế cũng phải xem là tâm sự với ai chứ, hai chúng ta tính ra cũng mới gặp nhau lần thứ hai, ngươi cứ thế tâm sự với ta có vẻ không ổn lắm ha?”

“Ngươi lại ra dáng rồi.”

Đoàn Dĩnh lắc đầu nói:

“Thôi, để ta nói trọng điểm luôn đi, làm sao ta tin ngươi được đây?”

“Không cần phải tin, ngươi chỉ cần nhìn cách ta làm là được. Hơn nữa, đêm nay ngươi tìm ta tới đây, chắc là cũng phải tin tưởng mới tìm ta chứ đúng không?”

“Nói cũng đúng!”

“Vậy là được rồi, thế này nhé, chúng ta nói những gì mình biết về chuyện lần này đi.”

Tô An Lâm nói ra những chuyện mà mình biết.

“Vì chúng ta chỉ điều tra có một ngày, cho nên tạm thời chỉ biết được từng ấy.”

“Ta thì biết rõ hơn ngươi một chút.”

Đoàn Dĩnh nói:

“Ta hoài nghi chuyện lần này có bóng dáng của một số người trong Sơn Hải bang chúng ta!”

Tô An Lâm nhướng mày:

“Thảo nào ngươi nói không tin tưởng một số người trong bang.”

“Đúng thế.”

“Là ai vậy?”

“Người của ta nghe ngóng được, bên Thanh Sơn đường có thuyền lạ cập bến, ở trên bến tàu thuộc đường khẩu của hắn. Thuyền của Thanh Sơn đường hiện đang đi hải ngoại, buôn bán một ít bí dược để kiếm sống...”

“Bí dược?”

Tô An Lâm cau mày:

“Mấy vụ này không dễ ăn đâu! Bí dược rất nguy hiểm.”

Tô An Lâm còn nhớ lúc trước mình từng gặp một đối thủ suýt chút nữa đã dùng bí dược.

Người nọ tên là Hàn Hồng Nhi.

Lúc ấy hắn đã bóp cổ nàng không cho nàng ăn.

Bí dược ấy vẫn được hắn giữ đến tận giờ.

“Đúng vậy, nhưng ở hải ngoại có rất nhiều bí dược, một bộ phận người nước ngoài thích thứ đó.”

Tô An Lâm cau mày:

“Ta nhớ loại bí dược này có tác dụng phụ rất lớn.”

“Nhưng nó có ích! Hơn nữa, kỹ thuật điều chế bí dược càng ngày càng phát triển, tác dụng phụ cũng đã ngày càng nhỏ đi, gần như là không đáng kể. Bởi vậy, có rất nhiều võ giả sẵn sàng mua giá cao từ hải ngoại về, với mong muốn giúp bản thân trở nên mạnh mẽ hơn!”

Đoàn Dĩnh nói tiếp:

“Đề tài chạy hơi xa rồi, mấy chuyện Thanh Sơn đường bán bí dược thì mọi người đều biết, cũng không có gì. Nhưng mấu chốt là gần đây bên bến tàu của hắn xuất hiện không ít thuyền lạ. Hơn nữa, người của ta còn phát hiện, bên đó có rương lớn được vận chuyển lên thuyền.”

Tô An Lâm tiếp lời:

“Nếu vận chuyển bí dược thì không cần dùng thùng lớn đến vậy.”

“Đúng thế, cho nên ta mới tự hỏi liệu có vấn đề gì hay không.”

“Suy đoán của ngươi có lý, bến tàu của bọn họ ở đâu?”

“Không ở khu vực công cộng, Thanh Sơn đường có vị trí địa lý đặc biệt, nằm ở thượng nguồn của dòng sông. Nơi đó có một bến tàu tự nhiên nhỏ, bị Thanh Sơn đường độc quyền chiếm giữ! Mấy năm nay, sở dĩ Thanh Sơn đường phát triển tốt như vậy cũng là dựa vào bến tàu này. Thông qua nơi này, người của Thanh Sơn đường ở hải ngoại đã kiếm được không ít tiền, bồi dưỡng ra không ít cao thủ.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Nếu bến tàu đó không dễ tới thì chúng ta cũng không tiện điều tra.”

“Chuyện điều tra rất đơn giản, mấu chốt là sau khi điều tra được rồi thì sao? Thế lực của Thanh Sơn đường rất khổng lồ, ngay cả phó bang chủ Mã Minh Sơn cũng phải nể mặt bọn họ. Có thể nói khắp trong bang, chỉ có bang chủ mới đủ trọng lượng để xử lý. Nhưng bang chủ lại muốn cân bằng quan hệ thế lực giữa Mã Minh Sơn và Thanh Sơn đường, cho nên ta lo bang chủ sẽ không đứng về phía ta.”

Tô An Lâm tiếp lời:

“Cho nên ngươi mới tìm đến ta, để ta cân bằng thế lực với ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right