Chương 501: Khiến Mọi Người Phẫn Nộ
“Đúng vậy, một mình ta đối mặt với Thanh Sơn đường thì có hơi phiền toái.”
Đoàn Dĩnh mỉm cười:
“Nhưng ngươi thì khác, dù sao ngươi cũng đắc tội Mã Minh Sơn rồi, có đắc tội thêm Thanh Sơn đường nữa cũng không vấn đề nhỉ.”
“Thì cũng phải, coi như hai phe này ta đều đắc tội cả rồi.”
Tô An Lâm lơ đễnh nói.
Trong lúc nói chuyện, Tô An Lâm cũng đắn đo những điểm hơn thiệt của việc này!
Đầu tiên có thể khẳng định là chuyện này hắn nhất định phải điều tra, nhất định phải đòi lại công bằng cho các cô gái!
Nếu như người đứng phía sau vụ việc thật sự là Thanh Sơn đường, thì với quy mô như thế chắc chắn Cố Trọng đường chủ của Thanh Sơn đường phải biết.
Như vậy sau khi tra ra, bang chủ sẽ xử lý thế nào, liệu bang chủ có biết về việc này hay không?
Giờ phút này, Tô An Lâm bỗng nhận ra, sau khi bước lên vị trí cao, việc hắn phải suy nghĩ quá nhiều.
Những điều phải băn khoăn cũng nhiều lên.
Bất chợt, Tô An Lâm nảy ra một ý nghĩ, nở nụ cười.
Mình đúng là ngốc, nếu như đổi sang một góc độ khác mà làm thì tất cả mọi vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.
Đoàn Dĩnh nhìn Tô An Lâm tươi cười, nghi hoặc hỏi:
“Ngươi cười trông quái dị thế, có phải đã nghĩ ra cách nào rồi không?”
“Đúng là nghĩ ra rồi. Ngươi lo lắng chuyện bang chủ đứng về phía nào đúng không? Theo lý mà nói, đại đa số mọi người đều sẽ đứng về phía lợi ích! Thế nhưng đừng quên, đối với người có địa như vị bang chủ thì lợi ích lớn nhất chính là đạo nghĩa!”
“Chúng ta lăn lộn giang hồ, phải đặt đạo nghĩa lên hàng đầu, ít nhất phải để cho người ta biết ngươi là người có đạo nghĩa!”
“Chúng ta chỉ cần làm lớn chuyện này lên, để cho dân chúng toàn thành đều biết là ai bắt cóc các cô nương, thì ta nghĩ cho dù chúng ta không chủ động xuất kích, bang chủ cũng sẽ động thủ thôi!”
Đoàn Dĩnh vừa nghe thế, ánh mắt lập tức sáng ngời.
Đúng thế, chuyện này liên quan đến vấn đề đạo nghĩa.
Thử hỏi, nếu dân chúng toàn thành đều biết hành vi mà Thanh Sơn đường làm, thì sẽ nghĩ như thế nào?
Chắc chắn sẽ khiến mọi người phẫn nộ!
Triều đình thì lại càng khỏi phải nói, các bang phái khác chắc chắn cũng sẽ nhân cơ hội chèn ép.
Đến lúc đó, bang chủ có muốn bảo vệ Thanh Sơn đường cũng không được.
“Hay…hay…hay!”
Đoàn Dĩnh liên khen hay tận ba lần.
Sau đó, hai người lại bàn bạc chi tiết hơn.
Đoàn Dĩnh phụ trách điều tra bến tàu kia, ở đó, cô nương dưới trướng nàng đã móc nối với công nhân trên bến tàu, xem như đã thâm nhập vào nội bộ của kẻ địch.
Tô An Lâm phụ trách điều tra một số người của Thanh Sơn đường, tìm hiểu rõ xem gần đây người trong Thanh Sơn đường làm gì.
...
...
Ngày hôm sau.
Tô An Lâm sắp xếp một số thuộc hạ gương mặt mới đi theo dõi Thanh Sơn đường, điều tra manh mối.
Vừa mới dặn dò xong thì Hoàng Tam Lý vội vã bước vào phòng.
“Tô công tử.”
Vừa bước vào, Hoàng Tam Lý vội vàng cung kính ôm quyền.
“Hoàng Tam Lý, ngươi không ở Nguyệt Nhi Loan mà tới đây làm gì?”
Tô An Lâm thấy ánh mắt Hoàng Tam Lý có vẻ lo lắng, bèn nhíu mày hỏi:
“Mẹ kiếp, không phải lại làm mất cô nương rồi đấy chứ?”
Hoàng Tam Lý quỳ phụp xuống, dập đầu bùm bụp, trả lời đứt quãng:
“Mất…mất rồi...”
“Mẹ kiếp, ngươi làm ăn thế nào đấy!”
Hôm qua đã mất một người rồi, hôm nay lại mất, giỏi lắm!
Tô An Lâm tức đến mức thẳng tay quăng chén trà qua.
Hoàng Tam Lý không dám tránh, cắn răng chịu ném.
Chén trà lập tức đập trúng trán hắn, sau đó vỡ vụn rơi xuống đất.
Đầu Hoàng Tam Lý cũng bị thương.
“Công tử bớt giận, tuy rằng lại mất, nhưng ta đã tra ra được một ít manh mối quan trọng rồi.”
“Nói.”
“Hôm qua, sau khi trở về ta đã lập tức mở đại hội an toàn cho các cô nương, cảnh cáo các nàng không được ra ngoài. Nếu ra ngoài thì bắt buộc phải báo cáo, hơn nữa còn phải dẫn theo một hộ vệ đi cùng! Lúc ấy một cô gái tên là Kiều Kiều nói có khách hẹn, hơn nữa khách còn hẹn ba người! Vì vậy ta đã sắp xếp cho ba thuộc hạ nhanh nhẹn đi theo!”
“Ai ngờ như thế mà vẫn xảy ra chuyện, ba thuộc hạ đều bị đánh ngất, đám Kiều Kiều thì mất tích.”
Tô An Lâm nhìn chằm chằm Hoàng Tam Lý, bỗng nhiên đứng phắt dậy:
“Có nghĩa là, một lần ngươi làm mất tận ba cô gái rồi?”
“Công tử, người bắt cô nương đi thực lực rất mạnh, trong đó có một huynh đệ trước khi bị đánh ngất có thấy rõ mặt một tên, là...là...”
Tô An Lâm nhíu mày:
“Ngươi còn nói chuyện ngắc ngứ như vậy nữa thì sau này đi quét nhà vệ sinh cho ta.”
“Là huynh đệ Thanh Sơn đường, trước kia người anh em đó của ta đã từng gặp mặt, là một chấp sự ở Thanh Sơn đường, thực lực không thấp.”
“Thanh Sơn đường...”
Tô An Lâm vuốt cằm hỏi:
“Tên là gì?”
“Biệt danh Hầm Cầu.”
“Biệt danh gì nghe quái vậy?”
“Vì tính tình tên đó rất khó chịu, cho nên mọi người đều nói hắn là hòn đá trong hầm cầu, vừa thối vừa cứng.”
“Được rồi, ta không muốn nghe mấy cái này, chắc chắn là người này chứ?”