Chương 499: Nữ Tử Da Trắng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,121 lượt đọc

Chương 499: Nữ Tử Da Trắng

Đây chính là mị lực của trang điểm.

"Tham kiến Tô công tử."

Các nữ tử cùng nhau nửa quỳ dưới đất.

Tô An Lâm đi qua một đám nữ tử vào bên trong.

Trong căn phòng không lớn có một cái bàn nhỏ.

Cái bàn rất thấp, còn không cao bằng đầu gối.

Một nữ tử da trắng ngồi trên bồ đoàn bên trái.

Nàng mặc lụa mỏng, đang mỉm cười nhìn Tô An Lâm.

Đây chính là đại tỷ của Đào Hoa hội, Đoàn Dĩnh.

Mà bên phải nàng cũng có một cái bồ đoàn.

Nhưng ở cửa sau phía bên phải còn có một cái bình phong, trên bình phong vẽ tranh thất tiên nữ giống y như thật.

Sau bình phong là một hàng nữ tử.

Tô An Lâm âm thầm líu lưỡi, Đào Hoa hội không hổ là do nữ tử tạo thành, thế trận này đủ để hù dọa người ta.

"Tô công tử, ta đã chờ một lát rồi, chút nữa ngươi phải chịu phạt một chén."

Đoàn Dĩnh mỉm cười, rót rượu cho Tô An Lâm, nói.

Sau khi rót rượu xong, bình phong đột nhiên bị dời đi.

Sau đó, tiếng nhạc vang lên.

Các nữ tử phía sau ùa đến bên cạnh Tô An Lâm, mùi thơm nức mũi!

Tô An Lâm khẽ nhíu mày.

Ở đây nhiều gái quá khiến hắn không quen.

Tuy rằng những cô gái này đều xinh như hoa như ngọc, nhưng như vậy có ý nghĩa gì không?

Rõ ràng là không.

Hắn tới đây là để bàn chuyện nghiêm túc chứ không phải tới để nói chuyện phiếm.

“Đoàn Dĩnh đường chủ, ta tới đây để bàn chuyện công việc, nếu ngươi còn chiêu đãi ta mấy tiết mục này, thì ta sẽ đi ngay bây giờ.”

Tô An Lâm thản nhiên phủ đầu, không hề nể mặt Đoàn Dĩnh chút nào.

Hắn cũng là đang lập uy, muốn nói cho đối phương biết rằng, tuy rằng ngươi là đường chủ, ta là phó đường chủ, nhưng lúc không nên nể mặt thì ta sẽ không nể mặt ngươi đâu.

Quả nhiên, Đoàn Dĩnh híp mắt lại, biết Tô An Lâm nói nghiêm túc.

Lúc này lại càng đánh giá Tô An Lâm cao hơn vài phần.

“Tất cả lui xuống đi!”

Đoàn Dĩnh phất tay, bấy giờ nhóm phụ nữ mới rút đi.

Lúc này Tô An Lâm mới thấy thoải mái hơn một chút, nói:

“Quá nhiều chuyện phàm tục, ta không có tâm tư chơi mấy trò này, mong Đoàn Dĩnh đường chủ thông cảm!”

“Hiểu, hiểu, cho nên ta đã nói mà, Tô công tử ngươi không giống với đám đàn ông khác! Ngươi...có sự tự chủ của mình.”

Tô An Lâm nói:

“Đoàn đường chủ cũng đừng tâng bốc ta, chúng ta vào việc chính đi. Trước đó thì xin lên ít đồ ăn trước, ta vội vàng tới đây nên vẫn chưa ăn gì.”

Đoàn Dĩnh sửng sốt, bỗng nhiên nở nụ cười:

“Ha ha ha, Tô công tử đúng là thẳng thắn, người đâu, mang đồ ăn lên!”

Nàng không nói là lên món gì, nhưng chắc chắn không tệ đi đâu được.

Trong lúc chờ đồ ăn, Tô An Lâm một mình uống một ngụm rượu, sau đó mới nói:

“Trong cuộc tỉ võ lần trước, người của ngươi rất cuồng vọng, ta cứ tưởng rằng Đoàn đường chủ ngươi cũng giống như vậy cơ. Nhưng giờ xem ra, ngươi hơn người phụ nữ đó nhiều.”

Đoàn Dĩnh lắc đầu nói:

“Tôn Tư Hồng tuổi còn trẻ, lại xuất thân từ nông thôn, mới có chút thực lực một cái là bắt đầu coi trời bằng vung. Ta đã nhắc nhở nàng nhiều lần rằng trên đời ‘núi này cao còn có núi khác cao hơn, người này giỏi còn có người khác giỏi hơn’, đừng đắc tội với quá nhiều người, nhưng đáng tiếc nàng không nghe!”

“Ừm, hậu quả của không nghe lời chính là cái chết, đáng tiếc, nữ tử kia thực lực cũng không tệ lắm.”

Tô An Lâm nói.

“Biết làm thế nào được, đều là xuất thân từ nông thôn, chết cũng chết rồi, chỉ trách thực lực của nàng yếu thôi.”

Đoàn Dĩnh thở dài, đương nhiên nàng cũng rất lấy làm tiếc trước cái chết của thuộc hạ.

Đoàn Dĩnh đột nhiên chuyển chủ đề, nói:

“Tô công tử, ngươi có biết vì sao Đào Hoa hội chúng ta chỉ nhận nữ, vì sao đại bộ phận nữ giới dưới tay ta đều xuất thân từ nông thôn không?”

Tô An Lâm suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Vì chính ngươi cũng xuất thân từ nông thôn, đúng không?”

Đoàn Dĩnh đang bưng chén rượu chuẩn bị uống, nghe vậy tay nàng hơi khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Xem ra ta đoán đúng rồi.”

Tô An Lâm mỉm cười.

Thực ra điều này rất dễ đoán ra.

Như hắn đây cũng xuất thân từ vùng thôn quê, cho nên khi đối đãi với một số người bình thường, nhất là những người xuất thân từ nơi nghèo khó, đều sẽ quan tâm hơn một chút.

Đoàn Dĩnh thu nhận những cô gái xuất thân từ nông thôn, đương nhiên cũng giống như hắn.

Bên cạnh đó, Tô An Lâm còn quan sát tay của nàng.

Trên cổ tay nàng có rất nhiều vết thương.

Rõ ràng những vết thương dày đặc này là do làm công việc đồng áng, bị thương lúc dọn cỏ dại mà thành.

Nhất là ở cổ còn có một vết thương do dao cứa.

Tuy rằng vết thương đã được bảo dưỡng rất tốt, da thịt xung quanh nhẵn nhụi sáng láng, nhưng vẫn có thể nhìn ra vết thương này đã có từ rất lâu.

Hẳn là bị vật cùn làm tổn thương.

Từ những điều này có thể đoán được, Đoàn Dĩnh xuất thân từ nông thôn, khi còn trẻ gia đình nghèo khó, cho nên phải phụ giúp công việc đồng áng.

Đoàn Dĩnh cũng không có ý định giấu diếm, khẽ gật đầu đáp:

“Ngươi nói không sai, quả thật ta xuất thân từ nông thôn, nhưng ngươi chỉ nói đúng một nửa thôi!”

“Ồ? Vậy nửa còn lại là gì?”

Tô An Lâm hỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right