Chương 498: Đêm Đến
Đây cũng là suy nghĩ cho sự uy tín của Tô An Lâm.
Sau khi hai người rời đi, một lát sau, Vương Lai Phúc liền dẫn nữ tử mới gặp hồi sáng tới.
"Tiểu nhân Tống Đại Mai bái kiến Tô công tử."
Tống Đại Mai nửa quỳ, ôm quyền.
Nàng đã thay quần áo khác, áo choàng màu hồng, trên đầu đội một cái mũ tròn, nhìn dở dở ương ương.
Nhưng nếu nhìn bằng ánh mắt ở nơi này thì lại vô cùng oai phong bá đạo.
"Tống Đại Mai, có chuyện gì sao?"
Tô An Lâm hỏi.
"Hôm nay sau khi trở về, ta đã nói chuyện gặp ngươi với đại tỷ của ta, đại tỷ mời ngươi cưới nàng..."
Giọng nói Tống Đại Mai rất nặng khẩu âm.
Tô An Lâm nói:
"Ý ngươi là đến gặp nàng sao, không phải cưới!"
"À đúng, khẩu âm của ta không được đúng lắm."
Tống Đại Mai vội nói.
"Đại tỷ của ta nói phát hiện ra một vài manh mối, bây giờ nàng không tin tưởng vài người trong bang, cho nên quyết định tìm Tô công tử để cùng nhau thương lượng."
Thời gian Tô An Lâm vào bang không dài, căn cơ không sâu, không có nhiều quan hệ lợi ích lòng vòng rắc rối lắm.
Cho nên ở trong mắt một số người, Tô An Lâm rất dễ liên hệ, đáng để tin tưởng.
Tô An Lâm vốn cũng muốn hợp tác cùng Đào Hoa hội.
Vì vậy hắn nói:
"Dẫn đường."
"Mời!"
Đêm đến.
Tô An Lâm dẫn Vương Lai Phúc và năm bang chúng có chút thực lực đến bên hồ nhỏ.
Chủ doanh của Đào Hoa hội là thuyền hoa.
Có khoảng ba mươi sáu chiếc thuyền hoa cùng mấy chục chiếc thuyền hoa nhỏ vận chuyển hàng bình thường.
Bởi vậy, bộ quản lý của Đào Hoa hội được đặt trên chiếc thuyền hoa lớn nhất.
Chiếc thuyền hoa này dừng ở sát bờ sông, phía trên treo đầy đèn lồng màu đỏ.
Cũng chính là hoa đăng.
Khác nhau ở chỗ cấp bậc hoa đăng ở đây rất cao, người tới nơi này cũng không phải trực tiếp lên giường, mà là chơi cầm kỳ thư họa.
Cũng chính là chơi “nhã”!
Nhưng là “nhã” kiểu gì thì Tô An Lâm cũng không biết, vì hắn chưa tới bao giờ.
Đi lên thuyền, Tống Đại Mai vỗ vỗ tay ba tiếng.
Sau đó hô:
"Tô công tử đến rồi."
Tô An Lâm nói khẽ:
"Hôm nay chiếc thuyền hoa này của các ngươi không làm ăn sao?"
Hắn vừa mới đi tới liền nhìn thấy những cái thuyền hoa khác làm ăn rất tốt, nơi này lại không có một nam tử nào.
"Đêm nay không phải có Tô công tử rồi sao! Cho nên đại tỷ đặc biệt chuẩn bị cho ngươi ba mươi nữ tử hầu hạ, đương nhiên không thể để mấy tên đàn ông thối khác đến được rồi."
Tống Đại Mai cười hì hì nói.
Sao nhìn nụ cười này lại muốn cho ăn đòn thế nhỉ.
Tô An Lâm kinh ngạc nói:
"Ba mươi!"
"Đúng vậy, ba mươi, ai nấy đều như hoa như ngọc!"
Tống Đại Mai mỉm cười:
"Chẳng lẽ Tô công tử sợ?"
Tô An Lâm ăn ngay nói thật:
"Ta cảm thấy chỉ cần là nam nhân đều sẽ sợ đi."
"Hôm đó ta thấy Tô công tử có thực lực cao cường, lấy lực lượng một mình dọa tất cả người ứng cử không dám ra tay, ngươi lợi hại như vậy, ta cảm thấy ba bốn mươi nữ tử chắc là không có vấn đề, đại tỷ cũng cho rằng như vậy, cho nên mới chuẩn bị cho ngươi ba mươi người."
Tô An Lâm vội khoát tay:
"Đại tỷ khách khí, ta còn chưa cưới vợ, đêm nay tới chỉ để tìm đại tỷ của ngươi tâm sự một ít chuyện thôi."
"Ha ha, đại tỷ đã nói với ta rồi, nam nhân nói không muốn thật ra là muốn!"
Đại tỷ ngươi toàn đọc sách kỹ năng sống gì để giảng đạo lý vậy?
Tô An Lâm than phiền trong lòng.
Trong lúc nói chuyện, một phụ nhân cường tráng trên thuyền cầm một tấm ván gỗ, thả xuống bên bờ!
"Ầm!"
Tấm ván gỗ rơi xuống, tạo ra một cái cầu độc mộc.
Tô An Lâm cứ thế mà đi qua.
"Tham kiến Tô lão đại."
Trên thuyền đã có vài chục nữ tử cường tráng đợi sẵn, nhìn thấy Tô An Lâm đều cùng nhau nửa quỳ dưới đất.
Tô An Lâm có cảm giác nữ tử của Đào Hoa hội đúng là có quy củ.
Không giống bang chúng những chỗ khác, tên nào cũng cà lơ phất phơ, nhìn liền biết là lưu manh.
"Người của các ngươi đúng là có quy củ, đều là đại tỷ của các ngươi dạy sao?"
Lúc đi vào, Tô An Lâm hỏi Tống Đại Mai.
Tống Đại Mai nói:
"Đúng vậy, đại tỷ nói nếu muốn làm ăn thì phải làm từ từng chi tiết, ví dụ như thuyền hoa của chúng ta toàn phục vụ cái tốt nhất, khiến khách nhân có một loại cảm giác như ở nhà."
Tô An Lâm nghe vậy thì vô cùng hiếu kì. Rất khó tưởng tượng ra nữ tử thời cổ đại lại có đầu óc kinh doanh như thế.
Hắn cũng nghi ngờ đại tỷ của Đào Hoa hội là từ hiện đại xuyên qua.
Mà có lẽ ở hiện đại nàng là công chúa hộp đêm.
Trong lúc hai người nói chuyện, bên trong thuyền hoa lại truyền đến những tiếng nhạc loáng thoáng.
"Đinh đinh đang đang, tinh tinh tang tang..."
Cũng khá là dễ nghe.
Sau một lát, tiếng nhạc dừng lại.
Bỗng nhiên, mấy chục nữ tử ùa từ trong hành lang ra.
Ai nấy đều mặc đồ mỏng, khuôn mặt xinh đẹp, động lòng người, giống như tiên tử trong tranh vậy.
Có thể nhìn ra được những cô gái này đều đã được trang điểm, cho nên mới xinh đẹp như thế.