Chương 434: Lai Lịch Chiếu Dù

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,609 lượt đọc

Chương 434: Lai Lịch Chiếu Dù

Lúc ăn cơm, Tô An Lâm vô tình nghe được cuộc nói chuyện của những thực khách xung quanh.

Đây cũng là mục đích hắn ngồi ở nơi đây, ngồi ở nơi này thì mới có thể thuận tiện để nghe một vài tin tức bên lề.

Chỉ tiếc là những thực khách ở đây dường như không quan tâm lắm đến chuyện nữ nhân bung dù kia, phần lớn họ chỉ nói đến những câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt, tình yêu nam nữ mà thôi.

Cái gì mà trấn trên vừa mở một cửa hàng đèn lồng hoa, trong đó có một thiếu phụ ba mươi tuổi.

Cái gì mà hoa khôi trong xuân lâu xinh đẹp như hoa, hiện tại lại hạ giá rồi, kỷ niệm năm năm ra mắt nên đại hạ giá, bớt một con số không so với trước đây.

Tô An Lâm có chút thất vọng.

Nhưng từ một khía cạnh khác hắn cũng có thể nhìn ra được, động tĩnh mà nữ nhân bung dù kia tạo nên cũng không lớn.

Có lẽ là đã chết vài người, nhưng đó chỉ là chuyện trong một phạm vi nhỏ mà thôi.

Ăn uống no nê, Tô An Lâm quyết định đi đến Lỗ gia làm dù xem thử.

Bây giờ hắn đang suy đoán, nếu như nữ nhân bung dù kia là tà ma tai họa, vậy thì chiếc dù màu trắng đó có lẽ cũng chính là tà vật.

Vậy thì, chiếc dù đó có lai lịch như thế nào?

Trên trấn cũng chỉ có ba nhà làm dù, Lỗ gia là nhà lớn nhất, hai nhà còn lại cũng đều sản xuất loại dù bình thường, giá cả cũng rất rẻ, gần như là không có gì đặc sắc để chú ý đến.

Lỗ gia nằm tại một nơi dưới chân núi, xung quanh có rất ít người qua lại.

Vương Lai Phúc quen thuộc nơi này, hắn ta dựa vào trí nhớ trước đó, đi dạo loanh quanh đến được chỗ này.

Không bao lâu sau, Tô An Lâm thấy một ngôi nhà lớn màu đỏ nằm ở phía xa xa, cổng vào được sơn màu đỏ.

Nhìn quy mô thì rất dễ nhận ra được, nơi này trước đây là gia đình thế gia vọng tộc.

Nhưng hiện tại thì không giống vậy nữa, bên ngoài đã cổ xưa lỗi thời, vết sơn trên cửa chính đã loang lổ rỉ sét.

Toàn bộ ngôi nhà, phía ngoài là đình viện tan hoang đổ nát, cây cỏ hoa hòe khô héo, cả mảnh sân không có chút sức sống.

Tô An Lâm đi về phía trước, hắn suy nghĩ một hồi liền nói:

“Vương Lai Phúc đi theo ta vào trong, những người khác đợi ở bên ngoài.”

Nếu đi quá nhiều người sẽ làm cho người khác cảnh giác, phản cảm.

“Đùng đùng đùng!”

Hắn gõ cửa, đợi một lúc lâu cánh cửa mới mở ra.

Người mở cửa là một nam tử tầm ba mươi tuổi, trên mặt trông có vẻ tiều tụy, tuổi còn trẻ, nhưng lại không sửa sang đầu tóc của mình, râu ria lởm chởm, thoạt nhìn vẻ mặt trông rất sa sút tinh thần.

“Các ngươi muốn mua dù?”

Người nam tử vừa mở cửa liền đi thẳng vào vấn đề, thẳng thừng hỏi ra.

“Đúng vậy.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Tiện thể ta muốn hỏi chút chuyện.”

Tô An Lâm tiến gần lại một chút, bất giác nhíu mày lại.

Trên người nam tử này còn có một mùi mồ hôi xộc tới…

Hắn ta đã bao nhiêu ngày không tắm rửa vậy chứ?

“Lỗ Thanh Sơn, bữa sáng đâu, ngươi còn chưa làm xong bữa sáng sao? Ngươi làm cái gì vậy hả, giờ là lúc nào rồi mà còn chưa làm bữa sáng xong nữa!”

“Ngươi còn muốn sống hay không hả!”

“Loảng xoảng...loảng xoảng…”

Ngay sau đó, bên trong nhà lại truyền đến tiếng la hét của một nữ nhân, tiếng nồi niêu xoong chảo ném xuống mặt đất, tiếng trẻ con khóc náo.

Sắc mặt Lỗ Thanh Sơn thoáng thay đổi, hắn ta vội nói:

“Hai vị lão gia đợi một chút, vợ ta...tính tình vợ ta không tốt cho lắm…”

“Không cần gấp đâu, ngươi cứ bận việc của ngươi trước đi.”

Tô An Lâm cười nói.

“Vậy các ngươi ở trong sân đợi một chút, ta dỗ vợ ta một lát rồi sẽ tới ngay.”

Lỗ Thanh Sơn vội vàng đi vào bên trong.

Đợi hắn ta đi rồi, Vương Lai Phúc lẩm bẩm nói:

“Công tử, hóa ra người này tên là Lỗ Thanh Sơn, người vợ kia của hắn ta cũng quá ghê gớm đó chứ, chúng ta ăn bữa sáng xong mới đến đây cũng đã tốn không ít thời gian rồi, bọn họ bây giờ mới ăn bữa sáng, lấy được một người vợ như vậy, thật đúng là xui xẻo tám kiếp mà.”

Tô An Lâm lại nói:

“Chuyện nhà người ta, chúng ta không cần phải hỏi nhiều.”

“Phải, phải, này, công tử, ngươi nhìn nơi này xem, có nhiều dù thật đó.”

Bên trong đình viện này, ở khắp các góc tường phía đông bày biện ra đủ loại dù với đủ loại màu sắc, kỹ thuật làm dù vô cùng tinh xảo, đủ mọi kiểu dáng khác nhau.

Tô An Lâm bước tới, tiện tay cầm lấy một chiếc dù lên.

Cán dù được dùng loại gỗ hảo hạng đặc biệt để chế tạo ra, bên trên tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt, thấm vào lòng người.

“Cũng không tệ.”

Tô An Lâm nhìn thoáng qua cũng rất thích chiếc dù này.

Đang lúc quan sát chiếc dù, bên trong nhà lại truyền đến tiếng nữ nhân mắng chửi.

“Ngươi nấu bữa sáng cái kiểu gì thế, thế này mà cho ta ăn hả, ngươi cho lợn ăn à!”

Loảng xoảng!

Tiếp đó lại là tiếng nồi niêu xoong chảo ném xuống đất vỡ tan.

“Ta làm lại cái mới, làm lại cái mới.”

Lỗ Thanh Sơn khúm múm lên tiếng nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right