Chương 435: Lai Lịch Chiếc Dù 2
Cảnh tượng này khiến cho một người có tính tình tốt như Tô An Lâm cũng có chút không chịu được.
Thân là gia chủ một nhà, Lỗ Thanh Sơn bận rộn trước sau không ngơi tay, người làm vợ không giúp được gì thì cũng thôi đi, ngược lại còn quát tháo ra lệnh rồi mắng chửi Lỗ Thanh Sơn, thực sự làm cho người ta thấy bực bội mà.
Thế nhưng đây là chuyện người nhà ta, Tô An Lâm cũng coi như không thấy gì.
Hắn tiện đường đi vào bên trong đại sảnh, bên trong này vẫn mang phong vị cổ xưa, xem ra người đã chỉnh lý trước đây rất khí thế.
“Công tử, ngươi có nhìn ra được gì không?”
Vương Lai Phúc lặng yên đi theo ở đằng sau, thấp giọng hỏi.
Tô An Lâm khẽ lắc đầu.
Hắn thực sự không nhìn ra được gì cả.
Cho dù là Lỗ Thanh Sơn kia, thanh máu cũng chỉ có 67 mà thôi, là một người bình thường điển hình, mà người thế này rất khó để liên hệ với tà ma tai họa.
Tô An Lâm dự định lát nữa sẽ hỏi hắn ta những chuyện liên quan đến nữ nhân bung dù.
“Vợ, bữa sáng đã nấu xong rồi.”
Lỗ Thanh Sơn ở bên trong cất giọng khúm núm nói
“Bên ngoài còn có khách đang đợi, ta đi ra ngoài trước đã, người đừng tức giận mà hại thân thể, ngươi còn có đứa nhỏ trong người, đứa nhỏ là vô tội.”
“Hừ, ngươi còn biết vô tội à, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ gặp báo ứng.”
Nữ nhân quát lên.
Lỗ Thanh Sơn thở dài một hơi:
“Ta đi ra ngoài trước đã…”
Lỗ Thanh Sơn đi ra khỏi nhà, sắc mặt có vẻ ngượng ngùng:
“Hai vị lão gia, để các ngươi chê cười rồi.”
Vương Lai Phúc thẳng thắn nói:
“Lỗ sư phụ, người vợ này của ngươi nóng nảy thật đấy nhỉ.”
“Haiz, trước đây con người nàng ấy rất tốt…”
Lỗ Thanh Sơn dường như có bí mật gì đó khó nói ra.
Nói đến đây, hắn ta liền im lặng không nói nữa.
“Chiếc dù này bán thế nào?”
Tô An Lâm cầm lấy một chiếc dù màu đen trong tay.
“Tám trăm đồng là đủ rồi.”
Vương Lai Phục ngạc nhiên vô cùng:
“Vậy thì cũng không rẻ đâu nhỉ.”
“Dù bên bọn ta bán ra đều không phải chế tạo ra từ chất liệu bình thường, cho nên giá cả thường sẽ đắt hơn một chút.”
Lỗ Thanh Sơn lên tiếng giải thích.
Tô An Lâm liền hỏi:
“Lúc ta tới đây, ta có nghe nói dù bên ngươi bán ra, phần lớn dùng cho việc hiếu hỉ, cũng có người lấy đi để trừ tà xua tai họa, không biết là có việc này hay không?”
“Đúng vậy, có phải ngươi gặp phải chuyện gì hay không?”
Lỗ Thanh Sơn dò hỏi.
“Đúng là gặp phải chút chuyện, nhưng mà ta không biết việc này ở chỗ ngươi có thật hay không, thật sự có thể trừ tà xua tai ương sao?”
Tô An Lâm hỏi ngược lại.
Nói đến việc này, Lỗ Thanh Sơn tỏ vẻ vô cùng tự tin đáp lại:
“Việc này ngươi cứ yên tâm, dù giấy của Lỗ gia bọn ta có tiếng, ở bên ngoài đều nói là dù thần đó, đừng nói là trừ tàn xua tai ương, thậm chí còn có thể…”
Hắn ta nói đến đây, bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, muốn nói rồi lại thôi.
“Nói chung là ta sẽ không lừa người khác.”
Nói xong, Lỗ Thanh Sơn còn nói thêm:
“Ngươi đợi một chút, ta đi lấy thứ này đến cho ngươi xem.”
Rất nhanh sau đó hắn ta từ trong nhà lấy ra một quyển sách đã có phần ố vàng.
“Đây là vật gì?”
Tô An Lâm hiếu kỳ hỏi.
“Bản ghi chép về dù giấy, đây là bảo bối gia truyền của nhà ta, là đồ của lão tổ tiên lưu lại, cho ngươi xem việc chế tạo dù đã làm được bao nhiêu năm.”
Hắn ta lật mở quyển thư tịch, Tô An Lâm nhìn thoáng qua phần năm chế tạo của dù thì giật mình.
“Vậy mà đã làm từ năm trăm năm trước sao?”
Quyển thư tịch này là đồ của năm trăm năm trước!
Lỗ Thanh Sơn ngạo nghễ nói:
“Đúng vậy, cho nên ta mới nói, đây là món đồ của lão tổ tông, vị tổ tông đầu tiên của bọn ta vốn chỉ là một người từng luyện qua một ít công phu, lúc đó thiên tai thảm họa kéo tới không ngừng, lão tổ tông vì để kiếm miếng ăn nên đã đi theo làm việc với một lão nghệ nhân làm dù.
“Lão nghệ nhân đó cũng không phải là người bình thường, mọi người đều gọi ông ta là bán tiên, ông ta có thể đối phó với tà ma, mấy tên côn đồ bình thường nếu như dám trêu chọc đến ông ta, đều sẽ bị ông ta chỉnh đốn.”
“Về sau, lão nghệ nhân đó đã lớn tuổi, nhưng mà vẫn mãi khỏe mạnh như hổ như rồng, thậm chí thân thể còn khỏe hơn cả những người trẻ tuổi! Các ngươi đoán xem, sau đó ông ta sống được bao lâu?”
Vương Lai Phúc bày ra vẻ mặt hoài nghi, hỏi lại:
“Võ giả lợi hại, sống đến ba trăm tuổi cũng coi như lớn tuổi rồi.”
Lỗ Thanh Sơn nói:
“Đó là võ giả lợi hại, nhưng dám chắc lão nghệ nhân đó là người bình thường, bởi vì lão tổ tông có nhắc đến trong bản ghi chép rằng, chưa bao giờ thấy ông ta luyện võ.”
“Vậy ông ta đã sống đến bao nhiêu tuổi?”
“334 tuổi!”
Lỗ Thanh Sơn nói tiếp:
“Lúc quen biết với lão tổ tông của ta, ông ta đã sống đến 304 tuổi rồi.”