Chương 449: Người Phụ Nữ
Tỏa Dương Thần Công dần thăng cấp, môn công pháp này của hắn đã không giống lúc trước nữa rồi.
Lúc trước chỉ là thông qua dương lực để đối phó tà ma, còn hiện tại đã có thể thực chất hóa để chạm vào.
Sau đó hắn quật thẳng người phụ nữ xuống đất.
“Rầm!”
Người phụ nữ váy trắng phát ra tiếng gào thét phẫn nộ, toàn bộ đầu và thân thể trên mặt đất bị đập cho nát bấy.
Hệt như miếng bọt biển móp méo, đã hoàn toàn bị biến đổi thành hình dạng mà Tô An Lâm muốn.
“Ngươi dọa ta à?”
Tô An Lâm thì thầm:
“Tại sao lại dọa ta? Có biết vừa rồi suýt chút nữa ta bị ngươi làm cho sợ mất hồn không, tại sao ngươi lại làm như vậy, tại sao hả, tại sao? Dọa người ta vui lắm à?”
Giọng Tô An Lâm càng ngày càng lạnh xuống, tốc độ nói chuyện cũng càng ngày càng nhanh.
Hắn nhấc cả hai chân người phụ nữ lên.
Váy của nàng lập tức trượt xuống, bên trong là vực sâu đen ngòm, căn bản không thấy được gì.
Tô An Lâm nhướng mày, vừa rồi hắn chỉ tự dưng nảy ác ý, muốn nhìn xem dáng vẻ của nữ quỷ này thế nào thôi.
Không ngờ lại là vực sâu, cũng kinh khủng quá đó.
Nhưng lần này coi như được mở mang kiến thức rồi.
Dường như người phụ nữ cảm thấy bị sỉ nhục, thân thể của nàng lại biến thành một luồng khói đen tản ra bốn phía, thoát khỏi sự kìm kẹp của Tô An Lâm, rơi xuống đất.
Vèo!
Người phụ nữ nhanh chóng bay đi, chỉ chốc lát sau đã lướt về phía xó xỉnh đằng trước.
Vẫn muốn chạy à?
Tô An Lâm hừ lạnh một tiếng, quyết đoán đóng cửa lớn phía sau lại.
Lỗ Thanh Sơn bên ngoài đã sốc đến ngẩn ngơ.
Thế mà âm vật của hắn lại bị người ta đánh cho trở tay không kịp, rốt cuộc là chuyện thế này?
Bên trong nhà.
Tô An Lâm đi về phía góc tối trước mặt.
Thông qua khí tức âm u ở nơi đó, hắn có thể cảm nhận được người phụ nữ kia vẫn còn ở đây.
Không biết vách tường xung quanh gian phòng này được làm bằng gì mà dường như còn có tác dụng áp chế tà ma.
Bởi vậy, sau khi nữ quỷ chạy tới nơi này, ngoại trừ cửa ra vào thì không còn nơi nào khác để thoát ra nữa.
“Đi ra đi chứ, sao ngươi không ra?”
Tô An Lâm từng bước tới gần, giọng điệu lạnh lùng.
Hắn tiện tay nhặt một ngọn nến trên bàn thờ lên, chiếu qua.
Một bóng người mặc đồ trắng núp ở dưới bàn, thần sắc âm u.
“Thấy ngươi rồi.”
Tô An Lâm ném ngọn nến đi, thuận tay nắm lấy tóc người phụ nữ kéo ra ngoài.
Dường như người phụ nữ cảm nhận được nguy hiểm, điên cuồng kêu lên thảm thiết.
Hai tay hai chân của nàng lại lần nữa khôi phục nguyên trạng, đang kịch liệt giãy dụa, muốn chống cự động tác lôi kéo của Tô An Lâm.
Tiếc rằng hai tay của nàng đã bị bàn tay to của Tô An Lâm túm được, hắn vận sức ghì nàng xuống đất.
Ầm ầm!
Thân thể người phụ nữ lại lần nữa nổ tung!
Tô An Lâm lại nện một quyền xuống, lần này nhắm vào đầu nàng.
Đầu lâu phát ra tiếng nổ lộp bộp.
Sau mấy lần như thế, cho dù người phụ nữ này là quỷ thì cũng không chịu nổi đả kích như vậy.
Thanh máu đang giảm xuống nhanh chóng.
Lúc này thanh máu chỉ còn lại chưa đầy 200 điểm.
Tí tách...
Dường như người phụ nữ muốn phản kích, sương mù dày đặc màu đen bao phủ lấy Tô An Lâm, trong chớp mắt hình thành dáng vẻ một người phụ nữ ôm lấy hắn.
Sức của người phụ nữ rất lớn, nàng đang dần siết chặt lại.
Tô An Lâm nhíu mày:
“Đọ sức à, bé mèo hoang, ta thích những cô gái khỏe như ngươi đấy, vì có như vậy mới chịu được đòn đánh của ta!”
Hắn vừa dứt lời, dường như người phụ nữ bị dọa sợ giật mình.
Lực đạo trên tay cũng theo bản năng buông lỏng.
Tô An Lâm lập tức quay đầu lại.
Hắn đột nhiên vươn tay ra, cũng ôm lấy người phụ nữ kia.
“Cô em, ngươi thành công thu hút sự chú ý của ta rồi đấy, giờ để ta cho ngươi cảm nhận sức mạnh của cái ôm nhé.”
Tô An Lâm trầm giọng nói.
Lực ôm của hắn càng lúc càng lớn, cơ bắp căng chặt khiến quần áo như sắp rách bung, tràn ngập cảm giác điên cuồng mãnh liệt.
Người phụ nữ vô cùng hoảng sợ, nàng cảm giác thân thể mình đã sắp nổ đến nơi.
Muốn chạy trốn nhưng khung cảnh chung quanh đã vây hãm nàng.
Tô An Lâm ôm càng ngày càng chặt.
Hắn trơ mắt nhìn thanh máu của nữ quỷ nhanh chóng tụt xuống.
“Thanh máu 34.”
“Thanh máu 33.”
“Thanh máu 45.”
“Ồ...”
Tô An Lâm cười khẽ, ầm!
Thân thể nữ quỷ tan ra, rốt cục thanh máu cũng về 0, hoàn toàn tiêu tán.
Cuối cùng chỉ còn sót lại một chiếc ô giấy trắng rơi xuống mặt đất, không nhúc nhích.
“Giải quyết xong!”
Tô An Lâm thì thầm.
“Hình như bên trong yên tĩnh rồi.”
Lỗ Thanh Sơn ở bên ngoài nuốt khan.
Hắn ôm ngực, cảm nhận được âm vật có mối liên kết với mình đột nhiên tiêu tán, căng thẳng nói:
“Hết rồi, nữ nhân kia không còn nữa rồi.”
“Két...”
Cửa phòng chầm chậm mở ra, Tô An Lâm cầm ô bước ra ngoài.
“Công tử, ngươi không sao chứ?”
Lỗ Thanh Sơn khẩn trương hỏi.
Hoàng Ly bên cạnh hắn đang ôm đứa con trai nhỏ vừa mới tỉnh, cũng nhìn Tô An Lâm như quái vật, bất giác hỏi theo phản xạ:
“Ngươi cũng không phải là người?”