Chương 448: Đều Là Ô Quỷ
“Muốn chạy à!”
Tô An Lâm cười lạnh.
Hắn biết chiếc ô không thể chạy xa được.
Đơn giản vì Lỗ Thanh Sơn cũng đang ở đây.
Chung quy kiểu gì giữa Lỗ Thanh Sơn và chiếc ô cũng có một mối liên kết.
Lỗ Thanh Sơn ở đây thì chiếc ô không thể nào đi xa được.
“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?”
Lỗ Thanh Sơn số ruột hỏi.
Hắn đã hoảng loạn đến mất hồn luôn rồi, cứ có cảm giác tà ma trong cái ô này sẽ hại chết tất cả mọi người.
Lúc ban đầu hắn chỉ muốn thông qua ô quỷ để lấy được Hoàng Ly mà thôi.
Ai mà ngờ về sau lại phát sinh ra nhiều chuyện như vậy, hại chết nhiều người thế này.
Tô An Lâm nhấc chân đá hắn một cước, quát:
“Đừng có ồn ào.”
Hoàng Ly hoảng sợ chạy đến bên cạnh Lỗ Thanh Sơn.
Nàng ôm đứa con, nước mắt tuôn như mưa.
“Hai người các ngươi chớ có ồn ào, hôm nay ta sẽ xử lý chuyện này.”
Tô An Lâm trầm giọng nói.
Giọng điệu của hắn rất lạnh lùng, cứ thế đi thẳng tới chỗ chiếc ô vừa trốn vào.
Vừa bước vào trong hắn đã thấy ở đây có rất nhiều những chiếc ô màu trắng.
Hắn nhướng mày.
Trong mỗi một chiếc ô, hắn đều cảm nhận được một luồng khí tức âm lãnh.
“Sao lại có nhiều âm vật như vậy.”
Đúng vậy, nhiều ô giấy như thế mà cái nào Tô An Lâm cũng cảm nhận được một luồng khí tức rét lạnh.
Điều này hoàn toàn không hợp lý.
Hắn nhặt bừa một chiếc ô lên, trên đó có ghi ngày tháng.
Từ 200 năm trước.
Căn cứ vào tên của người chế tạo bên trên mà xem, thì hóa ra đây là ô do thái tổ của Lỗ Thanh Sơn chế tạo.
Tiếp theo hắn lại xem những chiếc ô giấy khác, tất cả ô giấy ở đây đều là tác phẩm của tổ tiên nhà Lỗ Thanh Sơn.
Tô An Lâm hiểu rồi.
“Lỗ Thanh Sơn, xem ra tổ tiên nhà ngươi cũng giống như ngươi vậy, đều không vượt qua được cám dỗ!”
Những chiếc ô này...tất cả đều là ô quỷ!
Mỗi một chiếc ô đều là âm vật, nuôi dưỡng một quỷ vật.
…
“Nơi này là nơi tổ tiên ta lưu lại, mỗi một người thừa kế đều sẽ để lại một chiếc ô giấy truyền thừa. Không có ai sử dụng được những chiếc ô giấy này, vì theo tổ huấn, phàm là người dùng ô giấy này đều sẽ gặp phải tai ương!”
Lỗ Thanh Sơn trầm giọng nói.
Hắn cũng rất sợ những thứ trong căn phòng này.
Kể cả hắn, từ trước tới nay cũng không bao giờ tùy tiện bước vào đây.
Hắn vốn định sẽ vĩnh viễn niêm phong nơi này lại, nhưng sau đó, để có được Hoàng Ly, hắn đã vi phạm lời hứa của mình.
Cuối cùng không cưỡng lại được cám dỗ.
Ánh mắt Tô An Lâm thâm trầm nhìn chằm chằm những chiếc ô quỷ kia, trầm giọng nói:
“Đặt số ô quỷ này ở đây sẽ không sao chứ?”
“Không sao đâu, quỷ bên trong cũng giống như chủ nhân của chúng, chủ nhân chết đi, quỷ cũng không còn, cho nên chỉ còn lại những chiếc ô quỷ này thôi.”
Lỗ Thanh Sơn giải thích.
“Trên đời còn có thứ kỳ lạ như vậy à!”
Tô An Lâm không khỏi cảm thán.
Hắn vốn tưởng rằng mình đã tiếp xúc với quá nhiều thứ đồ rồi, nhưng giờ xem ra đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong thế giới này mà thôi.
Hiển nhiên những chiếc ô quỷ trước mắt được chế tác bằng một bí pháp đặc thù mà thành.
Thậm chí hắn còn hoài nghi, phương pháp chế ô mà Lỗ Thanh Sơn kế thừa chẳng qua chỉ là mới bập bõm tí ti.
Chứ nếu không, cứ nhìn thực lực mạnh mẽ của âm vật này mà xem, nơi này không thể nào im hơi lặng tiếng như thế được.
Tô An Lâm đi vào, tìm kiếm chiếc ô giấy vừa chui vào đây.
Ánh mắt hắn đảo quanh, không thấy cái ô giấy kia đâu cả.
“Trốn đi rồi à?
Tô An Lâm đang suy nghĩ thì bỗng nhiên nghe thấy Lỗ Thanh Sơn ở bên ngoài run giọng nói:
“Ở…ở đây, nàng ở...”
Ngón tay hắn bất an chỉ vào sau lưng Tô An Lâm.
Tô An Lâm nhạy bén cảnh giác.
Hắn cảm nhận được Thanh Ngọc trong ngực đang dần nóng lên.
Đây là trường hợp khi có âm vật ở khoảng cách cực gần, pháp khí tự động bảo vệ chủ.
Hắn quát khẽ một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Hắn không thấy trần nhà, chỉ thấy một chiếc ô giấy trắng đã được mở bung ra.
Hắn đang đứng dưới ô với một người phụ nữ cầm ô nằm ở trên lưng.
Khuôn mặt người phụ nữ rất đẹp, trong mắt không có đồng tử màu đen mà chỉ có tròng mắt trắng bệch, gắt gao nhìn chằm chằm Tô An Lâm.
“Muốn dọa ta à?”
Tô An Lâm quát khẽ.
Rốt cục hắn cũng hiểu tại sao có nhiều người bị câu hồn như vậy rồi.
Chắc là do bị dọa đâm ra sợ hãi quá độ mà thành.
Đáng tiếc hắn đã từng chạm trán với quá nhiều tà ma, chút mánh khóe này vẫn chưa đủ dọa được hắn đâu.
Ầm ầm!
Tỏa Dương Thần Công bộc phát, luồng khí xoáy trong cơ thể điên cuồng vận chuyển.
Giờ khắc này, Tô An Lâm không khác nào một ngọn núi lửa đang di động.
Thân thể hắn bộc phát ra dương lực nóng bỏng, hai tay nhấc lên một phát túm được hai chân người phụ nữ.
Quả nhiên là có thể chạm vào.