Chương 485: Có Chút Bản Lĩnh
“Rầm!”
Sau khi thi thể thư sinh Hắc Tâm rơi xuống đất, toàn trường xôn xao.
“Thư sinh!”
Một nam tử trung niên đang ngồi ở vị trí Thanh Sơn Đường bỗng đứng bật dậy, nhìn thi thể thư sinh Hắc Tâm với ánh mắt chấn động.
“Đường chủ, chết rồi.”
Một thủ hạ bẩm báo.
“Tô An Lâm, ngươi liên tiếp giết hai đệ tử Thanh Sơn Đường của ta.”
Nam tử trung niên gầm lên, hắn tên Cố Trọng là đường chủ Thanh Sơn Đường. Trơ mắt nhìn hai người tài giỏi bị giết chết, khiến hắn đau lòng muốn nhỏ máu. Tô An Lâm quay đầu thản nhiên nói:
“Đường chủ Cố Trọng, quyền cước không có mắt, ta cũng hết cách.”
“Được, được, chuyện này ta nhớ kỹ.”
“Cố đường chủ hung dữ như vậy, lẽ nào muốn trả thù ta?”
Tô An Lâm thản nhiên đáp.
“Hừ, trên lôi đài không bàn chuyện sống chết, sao ta lại trả thù ngươi được!”
Nhìn ánh mắt của mọi người, tất nhiên Cố Trọng sẽ không nói mấy lời báo thù kia.
“Cố đường chủ nói vậy thì tốt.”
Tô An Lâm quay đầu nhìn xung quanh, nói lớn:
“Ta đã đánh hai trận rồi, theo lý chỉ cần đánh thêm một trận nữa là được, nhưng như vậy quá phiền phức, ta có đề nghị này, các ngươi ai muốn khiêu chiến ta có thể cùng lên, tiết kiệm thời gian của mọi người, thế nào?”
Hắn vừa thốt ra câu này, toàn trường chấn động. Vài võ giả nhìn nhau, cười lạnh một tiếng, lập tức lên lôi đài.
“Tô An Lâm, ta là Từ Tuấn của Thái Sơn Đường, nếu ngươi đã nói vậy ta sẽ lên chơi với ngươi.”
“Ta cũng lên.”
“Muốn chết mà!”
Tổng cộng có sáu người lên lôi đài. Những người còn lại đều cân nhắc một lúc, cảm thấy mình không phải đối thủ của Tô An Lâm nên dứt khoát không lên đó. Lăn lộn chốn giang hồ đều là người biết nhìn mặt đoán ý, nếu không đánh lại thì không cần thiết cậy mạnh. Tô An Lâm cười lớn:
“Đến đây!”
“Cùng lên, giải quyết hắn!”
Từ Tuấn dẫn đầu xông lên, những người còn lại cũng lao qua đó. Ai nấy đều thi triển thủ đoạn khác biệt để tấn công Tô An Lâm. Người này cầm kiếm, người kia vung búa, còn có người phóng phi tiêu, đi lại xung quanh. Ánh mắt Tô An Lâm lạnh nhạt, xuyên qua nhóm người. Hễ là người bị hắn đến gần, cơ bản đều không còn sức phản kháng, lần lượt bị đánh ngã.
“Chết, chết, chết!”
Hai tay Tô An Lâm nhanh đến cực điểm, đây là sự nghiền ép nghiêng về một phía. Rất nhanh mọi người phát hiện dù có dùng vũ khí đánh lên người Tô An Lâm cũng không có tác dụng gì. Bởi vì hoàn toàn không phá được phòng ngự của hắn. Thậm chí có người cầm vũ khí đánh lên người hắn ngược lại khiến tay mình đau đớn. Phó bang chủ Mã Minh Sơn híp mắt, một thủ hạ của hắn cũng lên đó, lại bị Tô An Lâm tung một chiêu đánh gãy cánh tay, ném ra ngoài.
“Cũng có chút bản lĩnh.”
Bang chủ Lý Khánh Sơn khẽ mỉm cười. Thấy người dưới trướng Tô Mai ở Hồng Hoa Đường mạnh như vậy, hắn cũng vui vẻ. Không phải do hắn và Tô Mai có quan hệ tốt, đơn thuần vì hắn là người đứng đầu, không thích thấy bên dưới có một thế lực đơn độc mạnh mẽ. Hậu quả như vậy, chỉ gây nguy hiểm cho sự thống trị của hắn mà thôi. Còn thế lực của Tô Mai ở Hồng Hoa Đường không lớn, để người của nàng là Tô An Lâm trở thành phó đường chủ, tuyệt đối là một ứng cử viên tốt, có thể cân bằng thế lực. Chớp mắt sáu người trên võ đài chỉ còn lại ba, ba người này đều bị thương. Từ Tuấn khẽ gật đầu với nữ tử, nữ tử này là người của phó bang chủ, nàng sử dụng phi đao, bách phát bách trúng. Hai người rõ ràng quen biết nhau, đột nhiên phối hợp một trước một sau, Từ Tuấn đâm trường kiếm về phía đũng quần của Tô An Lâm, phi đao của nữ tử lại phóng vào mông của Tô An Lâm.
“Hửm? Muốn phá vỡ điểm yếu của ta à!”
Tô An Lâm quét ngang người, đôi tay nhanh chóng chộp lấy hai đầu người. Phó bang chủ Mã Minh Sơn phát hiện bất ổn, nữ tử kia là người của hắn, tất nhiên không thể để nàng xảy ra chuyện được.
“Tô An Lâm, đợi đã, Quý Mẫn Thiến chịu…”
Chữ thua còn chưa nói xong, cánh tay Tô An Lâm đã dùng sức bóp, xương sọ của hai người lập tức gồ lên, nổ tung dịch trắng đỏ. Nhưng sau khi nổ tung, hai người không chết mà lại như cương thi, bước đi với ánh mắt đờ đẫn. Giỏi lắm, trực tiếp biến thành kẻ ngốc rồi.
“Quý Mẫn Thiến!”
Ánh mắt phó bang chủ Mã Minh Sơn nghiêm nghị, tay phải gần như run rẩy.
“Tô An Lâm!”
Mã Minh Sơn gằn từng chữ. Tô An Lâm cau mày:
“Quyền cước không có mắt, vừa nãy nếu ta không phòng ngự sẽ bị phi đao của nàng đâm trúng, không trách ta được.”
Tô An Lâm thành thật nói, hắn không phải cố ý báo thù, hắn với người ta không thù không oán, không có gì phải trả thù người ta cả. Đánh đến giờ, mọi người đều dồn hết sức, tất nhiên hắn cũng phải ra tay tàn nhẫn. Chỉ là đáng thương cho nữ tử này, ai bảo nàng ra tay hung ác như vậy, muốn đâm phía sau hắn.
“Được rồi, Tô An Lâm nói đúng, quyền cước không có mắt, mọi người trách Tô An Lâm như vậy, chẳng phải khiến người khác nghĩ chúng ta nói mà không giữ lời sao?”
Bang chủ Lý Khánh Sơn chậm rãi lên tiếng.