Chương 486: Thủ Hạ Quan Trọng Nhất
“Đa tạ bang chủ hiểu cho.”
Tô An Lâm ôm quyền. Lý Khánh Sơn đứng dậy, nhìn xung quanh:
“Bây giờ đã phân thắng bại, còn ai muốn khiêu chiến Tô An Lâm, có thể tùy ý ra tay!”
Không ai dám bước lên, sau khi nhìn thấy thủ đoạn độc ác của Tô An Lâm, ai còn dám chạm vào xui xẻo nữa? Tô An Lâm nói:
“Xem ra không có ai rồi.”
“Ta tuyên bố Tô An Lâm chiến thắng, sau này sẽ là phó đường chủ Hồng Hoa Đường của bang Sơn Hải chúng ta!”
Lý Khánh Sơn hét, một hạ nhân lấy lệnh bài đưa cho Tô An Lâm. Lệnh bài cấp ba, sau này hắn chính là phó đường chủ của Hồng Hoa Đường, địa vị chỉ sau đường chủ Quách Chấn Đào. Bây giờ bất kể hắn đi đâu cũng xem như nhân vật lớn nổi danh của bang Sơn Hải. Mã Minh Sơn cau mày, trong lòng rất khó chịu. Quý Mẫn Thiến là người của hắn, chẳng những được hắn bồi dưỡng trọng điểm, còn là tình nhân của hắn. Giờ thì hay rồi, nàng đã bị Tô An Lâm giết chết. Bang chủ của Thanh Sơn Đường và Đào Hoa Hội cũng không thoải mái, nhất là Cố Trọng của Thanh Sơn Đường, ánh mắt hắn dần dần lạnh lẽo. Thư sinh Hắc Tâm là con trai riêng của hắn, lần này nâng đỡ thư sinh Hắc Tâm leo lên trên, vừa có suy nghĩ muốn nhi tử mình lên cao, cũng có mong muốn mở rộng thế lực. Để đảm bảo không có sơ suất nào, hắn âm thầm giết chết vài đối thủ cạnh tranh, lén lút liên lạc với lão quái người dơi, giết Tô An Lâm. Không ngờ lão quái người dơi lại thất bại.
“Tô An Lâm, ngươi giỏi lắm, phá hoại chuyện tốt của ta, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu.”
Cố Trọng lạnh lùng nói thầm trong lòng. Lúc Tô An Lâm và Tô Mai rời đi, Tô An Lâm nhìn vài bóng lưng, cau mày nói:
“Cố Trọng, Mã Minh Sơn, hai người này thoạt nhìn rất bất mãn với ta.”
“Ngươi giết chết thủ hạ quan trọng nhất của họ, tất nhiên họ sẽ khó chịu, nhất là Cố Trọng của Thanh Sơn Đường, Thanh Sơn Đường là đường khẩu lớn nhất của bang Sơn Hải chúng ta, địa vị của Cố Trọng có thể ngang vai ngang vế với phó bang chủ Mã Minh Sơn. Nghe nói vì tranh giành vị trí phó đường chủ này, hắn đã tốn không ít công sức.”
“Mã Minh Sơn cũng như vậy, hai người đều không cam lòng yếu thế, rất coi trọng cũng rất tự tin trong chuyện lần này. Ai ngờ nửa đường ngươi lại nhảy ra, diệt hết chỗ tốt của họ.”
Tô Mai cảm khái cười nói. Trên thực tế, nếu lần này Tô An Lâm không ra tay, nàng sẽ đích thân ra tay. Dù sao bây giờ nàng cũng là phó đường chủ của Hồng Hoa Đường, người thủ lôi đài là nàng. Nhưng vấn đề là khoảng thời gian trước nàng trúng độc, chỉ đành để Tô An Lâm lên đó. May mà đã thành công, vẫn nắm chặt Hồng Hoa Đường trong tay mình.
“Tô An Lâm, tuy lần này ngươi thắng nhưng phải cẩn thận vài người! Dù bang quy của bang Sơn Hải chúng ta có quy định không được đối phó người đồng môn, nhưng có vài người tâm địa đen tối, không quản nhiều như vậy đâu. Lần này ngươi đắc tội quá nhiều người, nhất định phải cẩn thận.”
“Ta hiểu rồi, nhưng nói ra thì lúc đầu mọi người trở thành đường chủ, hẳn cũng không dễ dàng nhỉ.”
Tô Mai gật đầu:
“Tất nhiên, nếu không có vài bản lĩnh trong tay sao có thể trấn giữ được?”
Tô An Lâm đáp:
“Đúng vậy, cho nên ta quyết định nếu đám người kia không chọc đến ta, vậy thì nước sông không phạm nước giếng, nếu trêu chọc ta, ta sẽ khiến bọn họ đẹp mặt.”
Tô An Lâm không nói nhiều, có vài chuyện trong lòng mình hiểu là được. Hắn đã âm thầm quyết định, sau khi trở về phải tăng điểm tiến vào cảnh giới nội khí. Chờ khi có con át chủ bài này, người khác tưởng hắn vẫn còn ở rèn thể, nhưng không ngờ thực lực của hắn đã khác rồi.
“Tô An Lâm, giờ ngươi đã là phó đường chủ, e rằng phần lớn mọi chuyện của Hồng Hoa Đường sẽ do ngươi tự quản lý.”
Tô An Lâm xua tay:
“Tô Mai tỷ, ta không hiểu rõ mấy việc quản lý bang phái, nếu lần này không phải ngươi bị thương, ta cũng không có cơ hội tham dự, cho nên chuyện quản lý vẫn nên giao cho ngươi, bình thường ta chủ yếu luyện công thôi.”
Tô An Lâm nói như vậy cũng vì biết tuy mình đã trở thành phó đường chủ, nhưng gốc rễ vẫn còn cạn. Nhìn mấy người cạnh tranh kia ai cũng có núi dựa sau lưng cả. Nếu hắn thật sự quản lý Hồng Hoa Đường sẽ phiền đến chết mất. Hơn nữa hắn cũng không hứng thú, mục đích duy nhất hắn muốn trở thành phó đường chủ là đạt được lợi ích, lấy công pháp tốt hơn. Tô Mai khẽ gật đầu:
“Được rồi, ta và Quách thúc của ngươi quản lý Hồng Hoa Đường trước, nhưng dù sao ngươi cũng lên chức, theo quy định cần phải đến mấy nơi chủ yếu của Hồng Hoa Đường chúng ta dạo một vòng.”
“Chuyện này thì được, ngày mai ta sẽ đi.”
Tô An Lâm đáp.
“Có một nơi là thanh lâu lớn nhất trong thành, nếu ngươi đi thì tùy tiện dạo một vòng là được rồi. Chỗ đó tên Nguyệt Nhi Vịnh, người quản lý bên đó là Dương Cường, hắn là người của phó bang chủ Mã Minh Sơn...”