Chương 523: Phó Đường Chủ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 523: Phó Đường Chủ

Nhưng bây giờ xem ra không đơn giản như thế. Dù sao Liễu Nhan đã chết, sư phụ của họ lại còn ra nhiệm vụ truy sát kẻ đã giết hại Liễu Nhan. Tuy những thánh tử thánh nữ khác bị giết, âm tông cũng sẽ truy sát nhưng nếu thật sự không tìm được, về cơ bản cũng không giải quyết nữa. Nhưng sư phụ họ lại trả giá rất nhiều cho nhiệm vụ lần này, có thể tưởng tượng được mức độ xem trọng của sư phụ họ. Cũng vì vậy mà trừ họ ra, những đệ tử của các trưởng lão khác trong âm tông cũng nghe tin mà kéo đến. Nghĩ đến đây, hắn hơi sốt ruột:

“Bất kể thế nào cũng phải tranh thủ tìm ra kẻ đó, miễn cho những người khác tìm được, đến khi đó chúng ta uổng công đi một chuyến sẽ phiền phức lắm.”

Nữ tử áo trắng cười tủm tỉm đáp:

“Tiểu Nghiêm, ngươi nói đúng, chúng ta phải cùng nhau cố gắng thôi.”

“Bây giờ đến khách điếm Duyệt Lai.”

Tiểu Nghiêm không hề thích thú gì với giọng điệu nũng nịu của nữ tử áo trắng, luôn cảm thấy nàng đang giả vờ. Nếu không phải nàng có chút thực lực, hắn sẽ không cùng nữ tử áo trắng này đến đây làm nhiệm vụ. Ngay sau đó, hắn dẫn đầu cất bước, lạnh lùng nói:

“Đi theo.”

“Chạy nhanh vậy làm gì, hahaha…đến đây, đi giết người thôi, thật mong chờ cảm giác giết chết Tô An Lâm kia, nghe nói Tô An Lâm mới đến không lâu mà đã là phó đường chủ rồi.”

“Chắc chắn cũng là thiên tài như Tiểu Nghiêm ngươi, ta thích nhất là ức hiếp thiên tài.”

“Hahaha…”

Nam tử hừ khẽ, tăng nhanh tốc độ.

Ban đêm, tại khách điếm Duyệt Lai thuộc Hồng Hoa Đường ở vùng ngoại ô phía đông. Nơi này không sang trọng lắm, chỉ có thể xem như mức tầm trung. Hôm nay nơi này không tiếp khách nhưng lại có rất nhiều người đến. Vì hôm nay Tô An Lâm đãi tiệc mời khách, chấp sự dưới trướng hắn gần như đều đến đây. Những chấp sự này thay Tô An Lâm quản lý sản nghiệp ở địa phương, chịu trách nhiệm trực tiếp với Tô An Lâm. Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh đã đến từ sớm, tuy trong lòng hai người có tính toán nhưng ngoài mặt không dám làm gì. Dù sao Tô An Lâm cũng là người hung ác dám cứng rắn chống lại phó bang chủ, tất nhiên hai người họ không dám thể hiện gì cả. Lúc này đã có rất đông người đang ngồi giữa đại sảnh của khách điếm Duyệt Lai. Có người vác đại đao, kêu gào gần đây mình quản lý xuân lâu rất tốt, ngày nào cũng đông khách. Có người nói việc làm ăn sòng bạc không tệ, lại tăng thêm ba bàn bách gia lạc. Còn có người khó tin hơn, nói mình phát hiện một bí bảo, hi vọng lát nữa có thể tặng cho Tô An Lâm. Vì chỉ có người như phó đường chủ Tô An Lâm mới xứng sở hữu bí bảo kia.

Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh ngồi trong đại sảnh, cảm thán cuộc đời thất thường.

Đã từng có lúc dù họ đi đến đâu cũng được ủng hộ rầm rộ, đám người trong bang đều vội vã chạy tới nịnh nọt họ.

Chỉ vì họ là phó đường chủ của Thanh Sơn đường.

Nhưng bây giờ, họ còn có thể làm tiếp hay không đều phụ thuộc vào một câu nói của Tô An Lâm.

Ở trong mắt một số người, có lẽ Tô An Lâm sẽ không cho họ tiếp tục làm.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Một núi không thể có hai hổ, hai người đều là phó đường chủ, Tô An Lâm cũng là phó đường chủ, Tô An Lâm quản lý kiểu gì được?

Trừ khi bây giờ hai người này phải cúi đầu xuống.

Mà ở trong góc, ba người đàn ông mặc trang phục màu đen đều đang cau mày.

Tuổi tác của ba người không nhỏ, đều đã ba bốn mươi tuổi.

Theo lý mà nói, lần này Tô An Lâm mời khách, họ đều nên tươi cười giống như những người khác mới phải.

Nếu không dáng vẻ cau mày này thật sự là không lễ phép.

Thế nhưng họ không có cách nào.

Ba người đều tới từ huyện Hợp Thủy.

Gần đây, họ và đồng hương đi đến huyện Hợp Thủy đều liên tục gặp gặp tai họa, bị người ta đuổi giết.

Mà hôm qua, cuối cùng họ đã biết được lí do.

Người của Âm Tông đang đuổi giết người huyện Hợp Thủy.

Họ không biết vì sao Âm Tông không buông tha cho họ, nhưng mọi chuyện đã xảy ra, dù ai biết mình đang bị đuổi giết, chỉ sợ cũng sẽ không có tâm trạng để ăn cơm.

"Được rồi, ít nhất tối hôm nay chúng ta an toàn, sau khi đi theo lão đại rời khỏi nơi này, chúng ta đến nơi khác ở đi, sẽ không có ai biết."

Một người cầm đầu có làn da ngăm đen, râu ria xồm xoàm, vẻ mặt khôn khéo tài giỏi, nói.

Hai đệ đệ bên cạnh đều gật đầu.

"Haiz, chỉ có thể làm thế, hy vọng người của Âm Tông sẽ không ra phát hiện chúng ta."

"Tô đường chủ đến!"

Đúng lúc này, đằng sau truyền đến một tiếng la, đám người đang hò hét ầm ĩ lập tức yên tĩnh lại.

Tô An Lâm mặc một bộ trang phục màu xanh, đi ở phía trước.

Sau lưng hắn có sáu tráng hán đi theo khiêng Huyền Thiết Đại Đao cho Tô An Lâm.

Sáu người khiêng Huyền Thiết Đại Đao lên vai, ì ạch đi về phía trước.

Thấy một màn này, đám người hơi nhíu mày.

Đại đao nặng thật!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right