Chương 524: Làm Việc Trước

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 524: Làm Việc Trước

Thế mà lại cần đến sáu người mới có thể khiêng đi được.

Mà thanh đại đao này chính là vũ khí của Tô An Lâm.

Chỉ một điểm này thôi đã mạnh hơn tất cả mọi người ở đây quá nhiều rồi.

Tô An Lâm đi vào chỗ ngồi trên đài, thuận tay nhấc đại đao lên, sau khi dễ dàng xoay hai cái liền đặt xuống đất.

"Ầm!"

Mũi đao đâm mạnh xuống dưới dễ như trở bàn tay.

Đây là một hành động ra oai để tất cả mọi người hiểu được thực lực của Tô An Lâm!

Thấy cảnh này, mấy chục người vội cung kính xoay người, ngay cả hai người Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ cũng liếc nhau, tâm phục khẩu phục xoay người.

Mọi người trăm miệng một lời:

“Bái kiến Tô đường chủ!"

Tô An Lâm hất tay áo dài lên, ngồi xuống, lúc này mới thản nhiên nói:

“Tất cả mọi người ngồi đi."

Đám người lần lượt ngồi xuống, lặng yên nhìn Tô An Lâm, chờ đợi hắn nói chuyện.

Trên mỗi cái bàn đều đã bày bát đũa và rượu.

Nhưng đồ ăn vẫn chưa được mang lên.

Tô An Lâm trực tiếp giơ chén rượu trước mặt lên nói:

"Chư vị, cảm ơn mọi người đêm hôm khuya khoắt tới uống rượu, Tô An Lâm ta kính mọi người một chén trước."

Đám người cũng vội cầm chén rượu lên, khép nép nói một câu khách khí.

Tô An Lâm mỉm cười, uống một hơi cạn sạch.

Sau khi hắn cho mọi người nhìn đáy chén, những người khác cũng vội uống một hơi cạn sạch.

Tô An Lâm đặt chén rượu xuống, thản nhiên nói:

"Tạm thời chưa cần ăn cơm vội, ta muốn nói một số việc trước đã."

"Kể từ hôm nay, ta không chỉ tiếp quản Hoa Hồng đường mà còn tiếp quản một vài địa bàn của Thanh Sơn đường nữa, cho nên hôm nay có không ít huynh đệ của Thanh Sơn đường đến đây."

Nói rồi, hắn duỗi ra tay ra:

"Xin mời các huynh đệ Thanh Sơn đường tự giới thiệu mình một chút."

Sau đó, từng chấp sự của Thanh Sơn đường đứng dậy.

Mấy chục người tự giới thiệu xong, Diêu Đại Minh và Mã Lai Hỉ mới cung kính đứng dậy.

"Chư vị, ta tên là Diêu Đại Minh..."

"Ta tên là Mã Lai Hỉ..."

Hai người tự giới thiệu xem như nể mặt Tô An Lâm.

Tô An Lâm khẽ gật đầu, hai người này coi như biết điều, không hề không nể mặt hắn.

Hắn nói tiếp:

"Trước kia hai vị huynh đệ là phó đường chủ của Thanh Sơn đường, quyền cao chức trọng, dù về sau thuộc sự quản lý của ta, nhưng hai người cứ yên tâm, Tô An Lâm ta hứa sẽ không bạc đãi hai vị."

Hắn cũng cho hai người này một câu hứa hẹn, để họ yên tâm.

"Cảm ơn đường chủ!"

Mã Lai Hỉ và Diêu Đại Minh cùng nhau nói.

Tô An Lâm khẽ gật đầu, tiếp tục nói:

"Bây giờ nói một chuyện cuối cùng đi, ta đã tiếp quản những địa bàn này, như vậy mong mọi người hãy nộp sổ sách và danh sách thuộc hạ lên cho ta, xin hỏi có vấn đề gì không?"

"Tô đường chủ, ta đã sớm chuẩn bị xong, chỉ chờ ngài đọc."

Một chủ chứa thanh lâu đứng dậy nói.

Nói một cách nghiêm túc thì chủ chứa không tư cách tới đây.

Nhưng chủ chứa này rất có thực lực, vừa là chủ chứa vừa là chấp sự.

Tô An Lâm rất hài lòng, người phụ nữ hơn năm mươi tuổi này rất có tầm nhìn, dáng vẻ cũng không tệ, tuổi tác lớn như vậy rồi mà vẫn còn quyến rũ, ăn mặc cực kỳ diễm lệ.

Khuyết điểm là vừa nói chuyện vừa thích liếc mắt đưa tình.

Mà còn là liếc mắt đưa tình với hắn nữa, khiến hắn cảm thấy rất cạn lời.

Nhưng bây giờ là lúc cần dùng người.

Thuộc hạ lấy lòng ngươi, ngươi cũng không thể mắng người ta đúng không?

Có người này bắt đầu, người tiếp theo cũng vội đứng lên.

"Tô đường chủ, sòng bạc của ta cũng có sổ sách và danh sách nhân viên, ta đã chuẩn bị xong hết sổ sách chi tiêu, nợ nần của sòng bạc, chỉ chờ Tô đường chủ xem."

Lại một người đàn ông trung niên đứng dậy.

"Tô đường chủ, sòng bạc bên kia cũng đã chuẩn bị xong, ngoài ra mới mở thêm hai sòng bạc Bách Gia Nhạc, mong Tô đường chủ có rảnh thì qua đó chỉ bảo."

Tô An Lâm gật đầu:

"Việc này dễ thôi."

Cuối cùng, đến lượt hai người Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ.

Hai người này có thể trở thành phó đường chủ của Thanh Sơn đường, hiển nhiên đều không phải kẻ dễ trêu.

Thực lực đều đạt đến Nội Khí tầng ba.

Dù không phải loại người căn cơ thâm hậu, nhưng nói thế nào cũng đã chìm đắm ở cấp bậc này nhiều năm, người bình thường không thể so sánh được.

Căn cứ vào điều này, người sáng suốt đều nhìn ra được hôm nay Tô An Lâm chủ yếu là muốn xem thái độ của hai người này.

Cũng may thái độ của hai người đều rất tốt.

Thấy điều này, một số người thở dài, xem ra đêm nay không cần lật bàn, có thể ăn một bữa cơm no đủ rồi.

Hơn nữa có vẻ Tô An Lâm cũng rất dễ nói chuyện.

Chỉ cần tất cả mọi người nghe lời hiểu chuyện, chắc hẳn hắn cũng sẽ không làm khó mọi người.

Tất cả mọi người đều suy nghĩ như vậy, ai nấy đều vui vẻ hòa thuận.

Tô An Lâm rất hài lòng.

Cuối cùng buổi tối hôm nay cũng có thể ăn cơ hẳn hoi rồi, cảm giác không cần chém chém giết giết thật tốt.

"Được rồi, mọi chuyện đã nói xong, chắc hẳn mọi người đã đói bụng rồi đúng không, mang thức ăn lên đi, đêm nay không say không về."

Tô An Lâm vỗ tay một cái.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right