Chương 535: Hiếu Phong Sơn Trang

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 535: Hiếu Phong Sơn Trang

Đây mà là ngôi nhà cái gì chứ, đây rõ ràng là một cái sơn trại mô hình nhỏ thì đúng hơn, ở bốn phía tường đều là tháp canh gác và trạm canh gác, cách một đoạn đều có lính canh.

Đó còn chưa là gì, điều quan trọng là bên dưới tường thành lại còn có nhân viên đi tuần.

Rõ ràng là một quân đội thu nhỏ mà.

Tô An Lâm rốt cuộc cũng đã hiểu rõ, tại sao Hiếu Phong sơn trang lại thuộc về một phương bá chủ ở nơi đây.

Vì nghiêm túc mà nói, Sơn Hải Bang tuy thế lực cũng mạnh, nhưng phân tán quá mức, thực ra đây chính là là một xã đoàn bao gồm mấy chục bang phái lớn nhỏ hợp thành.

Một khi nhân vật đứng đầu xảy ra chuyện, hoặc là va chạm phải kẻ địch mạnh, Sơn Hải Bang rất khó tập hợp lại thành một khối.

Nhưng Hiếu Phong sơn trang lại không giống như vậy.

Nghiêm túc mà nói đây chính là một đại gia tộc, bên trong có không ít nhân sĩ khác họ đảm nhận các chức vị, tất cả mọi người đều làm việc cho Trần gia, sự gắn kết càng bền chặt.

“Như thế nào?”

Thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Tô An Lâm, Trần Như Huyên cười tủm tỉm nói.

“Rất lớn…rất lớn.”

Tô An Lâm trầm ngâm một lát:

“Nhà các ngươi lớn như vậy, chắc sẽ không lạc đường đâu đúng không?”

“Hì hì!”

Trần Như Huyên bật cười để lộ ra cái lúm đồng tiền:

“Cái này ngươi yên tâm, vì bên trong không chỉ có một nhà bọn ta ở, mặc dù nơi này gọi là Hiếu Phong sơn trang, nhưng thật ra đây là một cái thành nhỏ.”

Nói xong, nàng ta bước vào trong, vừa đi vừa giới thiệu xung quanh.

“Những người sống ở trong này đều là người nhà của những người nhân viên phục vụ trong Hiếu Phong sơn trang bọn ta, vì để tiện quản lý, nên để họ ở trong này. Ví dụ như, một số người nhà của hộ vệ, người nhà của nha hoàn, hoặc là người chèo thuyền hay là quản sự gì đó chẳng hạn.”

“Vì có rất nhiều người sống ở đây, cho nên nơi này cũng đã khai mở rất nhiều đồng ruộng mới.”

“Vì người nhà bọn ta đều làm việc cho triều đình, nơi này toàn bộ cũng miễn thuế ruộng, cho nên mọi người có thể ở đây làm ruộng cũng không có áp lực gì lớn, rất nhiều người đều muốn vào trong đây.”

Tô An Lâm vừa nghe vừa gật đầu.

Hắn thầm nghĩ, thế này không phải giống như lão đại biên cương thời cổ đại kiếp trước sao.

Chỉ là nơi này quy mô nhỏ hơn một chút mà thôi.

Tiến vào trong sơn trang, Tô An Lâm chú ý đến có rất nhiều cửa tiệm, tiểu thương xung quanh đó.

Quy mô thật sự không nhỏ, mức độ phồn hoa chắc không nhỏ hơn Hoảng Kê Trấn mà hắn ở trước đây.

Đi chưa được bao xa, liền thấy một đội lính tuần tra bước đến.

“Tiểu thư, người đã trở về rồi.”

Người dẫn đầu chào hỏi Trần Như Huyên.

“Ừm, thế nào?”

“Không có việc gì ạ, vậy bọn ta tiếp tục tuần tra đây.”

“Được rồi.”

“Chào tiểu thư.”

“Tiểu thư, đây là một ít dưa mà nhà bọn ta vừa mới hái.”

Tô An Lâm không ngờ tới, họ đi chưa được bao xa thì đã có một số người đi tới chào hỏi với Trần Như Huyên, ai nấy đều ào tới lần lượt dâng lên nông sản của nhà mình.

Sau khi Trần Như Huyên khéo léo từ chối từng cái một, mới đến được một ngôi nhà lớn nằm ở vị trí trung tâm của nơi này.

“Này, đây mới là đại trạch của nhà ta.”

“Trần phủ.”

Hai chữ lớn màu vàng kim, lấp lánh ánh vàng, cực kỳ khí thế.

Tô An Lam gật gù lên tiếng:

“Không ngờ ngươi ở nơi này lại được hoan nghênh như vậy.”

“Cái gì mà nói là không ngờ chứ, bổn tiểu thư cho dù đi đến đâu, cũng đều rất được hoan nghênh đó có biết chưa hả?”

Trần Như Huyên hừ nhẹ:

“Không biết ăn nói thì bớt nói lại.”

Tô An Lâm ăn ngay nói thật:

“Ở bên ngoài mọi người đều không nói ngươi như vậy.”

Tô An Lâm nhớ rõ, lúc vừa mới gặp Trần Như Huyên, mọi người đều nói Trần Như Huyên là nữ nhân có thù tất báo.

Họ đồn rằng nàng ta là người không dễ chọc vào, thấy nàng ta thì phải đi đường vòng.

Nhưng mà sau khi tiếp xúc, Tô An Lâm phát hiện ra cô nàng này cũng rất tốt, chỉ là nàng ta có hơi mạnh mẽ, không giống dáng vẻ dịu dàng của Lý Thi Nhu mà hắn gặp trước đây.

Nghĩ đến Lý Thi Nhu, trong lòng Tô An Lâm thầm thở dài, muội muội đáng thương còn chưa thấy xác.

“Vậy họ nói ta thế nào?”

Trần Nhu Huyên tò mò quay đầu.

“Ách…”

Tô An Lâm thoáng chốc ngây người lại, hắn phát hiện ánh mắt Trần Như Huyên có điều gì đó không bình thường, trong lòng hắn khẽ giật mình.

Đây vốn là một câu hỏi dễ.

“Ở bên ngoài người ta đều khen ngươi tốt.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right