Chương 536: Cha Ta Đâu?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 536: Cha Ta Đâu?

“Coi như ngươi thông minh.”

Trần Như Huyên khẽ hừ một tiếng, cất bước ra ngoài.

“Tiểu thư!”

Vừa bước vào cửa lớn, nha hoàn và hạ nhân xôn xao hành lễ. Trần Như Huyên cao ngạo bước vào phòng, không lâu sau, một ông lão râu bạc loạng choạng đi vào.

“Cha ta đâu?”

Trần Như Huyên hỏi ông lão, ông lão râu bạc là quản gia nơi này, thoạt nhìn rất lớn tuổi, ngay cả bước đi cũng khập khiễng, chưa được bao lâu đã thở hổn hển. Nhưng nếu nhìn kỹ lại, người này tay dài chân dài, da thịt trên mặt không hề lỏng lẻo, cơ thịt rất săn chắc. Nhất là vết chai giăng đầy trên khớp xương ở hai bàn tay. Đây là cao thủ, thanh máu đã đạt đến 280. Ông lão đáp:

“Vừa rồi lão gia còn hối thúc ta hỏi khi nào ngươi trở về, lúc đó sẽ bảo đầu bếp nấu cơm.”

“Ừm, ta đã đưa Tô An Lâm về rồi, bảo đầu bếp nấu đi.”

“Được, ta lập tức đi xuống đây.”

Quản sự nhìn thoáng qua Tô An Lâm. Giờ phút này, dung mạo hiền hòa của hắn bỗng trở nên nghiêm túc. Đôi mắt vốn đục ngầu trở nên sáng tỏ như gương, dường như muốn nhìn thấu Tô An Lâm. Nhận ra điều này Tô An Lâm cũng nhìn lại, ông lão mỉm cười, nhanh chóng đổi sang nụ cười hiền hòa như lật sách:

“Tô công tử, gần đây lão hủ nghe nói không ít chuyện liên quan đến ngươi. Hôm nay gặp mặt, thật sự là anh hùng xuất thiếu niên.”

“Đều là hư danh thôi, không đáng là gì.”

Ông lão khẽ gật đầu, dáng vẻ không tự ti không kiêu ngạo của Tô An Lâm cũng khá tốt.

“Vậy chúng ta vào trước đi.”

Trần Như Huyên dẫn Tô An Lâm đi xuống, không lâu sau Trần Như Huyên lẩm bẩm:

“Vừa rồi có phải ngươi cảm thấy, ánh mắt quản gia nhà ta không ổn đúng không?”

“Ừm, thoạt nhìn rất cảnh giác ta.”

“Hì hì, hắn lo lắng ngươi là người xấu thôi, ngươi đừng để ý.”

“Hắn cũng sợ ngươi gặp người không tử tế, ta hiểu mà.”

Tất nhiên Tô An Lâm không để ý, ngược lại cảm thấy rất bình thường. Từ xưa đến nay, nữ tử khoảng hai mươi là độ tuổi ngây thơ nhất, cứ hay mơ mộng gặp được bạch mã hoàng tử của mình. Nhưng lịch sử lần lượt chứng minh, nam nhân có thể chia một phần trái tim cho ngươi đã tốt lắm rồi.

“Còn phải nấu thêm một lúc nữa, ta đưa ngươi đi dạo trong viện.”

Tô An Lâm đi dạo cùng Trần Như Huyên, viện của nàng rất lớn, trồng muôn vàn hoa cỏ, vô cùng xinh đẹp, bốn mùa như xuân. Trừ chuyện đó ra, bên trong còn có rất nhiều hồ nước nhỏ, nước hồ trong veo không gợn sóng, sâu thẳm. Cá nhỏ, tôm, ốc đều sống dưới nước.

“Thế nào?”

Trần Như Huyên dường như rất hài lòng với đình viện của mình.

“Ca ca đệ đệ ta cũng có đình viện nhưng của ta là tốt nhất.”

Trần Như Huyên kiêu ngạo nói.

“Rất tốt, đẹp lắm.”

“Nhà ta rất lớn, trong thời gian ngắn cũng không dạo hết được, chúng ta ăn chút đồ trước, ăn xong ta lại đưa ngươi đi dạo.”

Nàng đang muốn kéo Tô An Lâm đi ăn cơm, đột nhiên quản sự râu bạc bước đến. Không biết tại sao, lần này sắc mặt hắn tệ hơn rất nhiều, nhất là khi nhìn Tô An Lâm, tràn ngập vẻ sắc bén.

“Tiểu thư, vừa nãy lão gia nói có chút chuyện ra ngoài rồi.”

Quản sự vừa đến đã áy náy nói.

“Cái gì, cha ta đi rồi, chẳng phải đã nói sẽ cùng ăn cơm sao!”

Đến lúc này, sắc mặt Trần Như Huyên cũng trở nên khó coi. Dù sao nàng đã hứa với Tô An Lâm, không ngờ lại thất hẹn với người ta.

“Lão gia có chuyện đột xuất.”

Quản sự nói xong, lên tiếng với Tô An Lâm:

“Tiểu huynh đệ, đồ ăn đã chuẩn bị xong, ngươi và tiểu thư đi ăn đi.”

Tô An Lâm có cảm giác quản sự này không chào đón hắn.

“An Lâm, chúng ta đi thôi.”

Nàng dẫn Tô An Lâm đến phòng lớn phía trước, đồ ăn đã chuẩn bị xong từ sớm. Tám món hai canh, thật sự rất phong phú. Nhưng khác xa một trời một vực so với món ăn do đầu bếp lớn nấu mà Trần Như Huyên đã nói. Trần Như Huyên cũng nhận ra điều bất ổn:

“Thái bá, đã xảy ra chuyện gì?”

“Ngại quá tiểu thư, vừa rồi đầu bếp bị bệnh, hết cách nên đành để người khác nấu ăn giúp.”

Thái bá nhìn Tô An Lâm khẽ cười nói, nhìn như cung kính nhưng trên thực tế lại có vẻ hờ hững. Tô An Lâm thấy vậy, lập tức ý thức được đã xảy ra chuyện gì, hình như họ…không chào đón hắn.

“Thái bá, đang yên đang lành sao đầu bếp lại đột nhiên bệnh được, có phải ngươi giấu ta chuyện gì không? Không được, ta phải đi xem đầu bếp có phải thật sự bị bệnh như ngươi nói không!”

Trần Như Huyên không phải nữ nhân dễ trêu chọc, nói rồi muốn ra ngoài tính sổ.

“Trần tiểu thư, lát nữa ta còn có việc, tùy tiện ăn chút là được rồi.”

Tô An Lâm gọi Trần Như Huyên lại, miễn cho mọi chuyện trở nên khó xử.

“An Lâm, rõ ràng ta muốn mời ngươi ăn tiệc lớn, giờ thế này…”

Thấy Tô An Lâm nói chuyện, Trần Như Huyên hơi sốt ruột, nàng cảm thấy rất mất mặt.

“Lát nữa ta thật sự có việc, hơn nữa sau này ngươi vẫn có thể mời ta ăn mà đúng không?”

Tô An Lâm khẽ cười.

“Hầy…”

“Vậy chúng ta xới cơm cho ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right