Chương 537: Trần Tiểu Thư
Giỏi lắm, hoàn toàn không nhắc đến việc uống rượu, mời ăn cơm thì trực tiếp xới cơm, Tô An Lâm phục rồi. Hắn ra ngoài chưa từng chịu tức giận như vậy, cũng vì nể mặt Trần Như Huyên, nếu không hắn đã trực tiếp trở mặt. Thái bá nhanh chóng xới một tô cơm lớn cho Tô An Lâm:
“Ăn đi.”
“Thái bá, ngươi còn như vậy ta sẽ giận đấy.”
Trần Như Huyên thật sự giận rồi, phẫn nộ nhìn Thái bá. Thái bá đáp:
“Thật ngại quá tiểu thư, không biết ta sai ở đâu?”
Không hổ là giang hồ lão luyện, làm đến mức kín kẽ.
“Ngươi...”
Trần Như Huyên vừa định lên tiếng, Tô An Lâm đã cất lời:
“Trần tiểu thư, bỏ đi, ta nghĩ Thái bá có ý kiến gì đó với ta, vừa khéo ta cũng đang đói bụng, tùy tiện ăn chút gì đó rồi đi thôi.”
Bữa cơm này ăn rất khó chịu, một vài món mặn thì mặn muốn chết, nhạt cũng nhạt chết đi được! Quan trọng là mấy món thịt còn chưa chín hẳn, rõ ràng là làm cho có. Tô An Lâm tùy tiện ăn vài miếng, coi như nể mặt Trần Như Huyên. Lúc ăn cơm trong lòng hắn suy nghĩ, theo lý Trần Như Huyên bảo hắn đến dùng bữa chắc chắn đã từng nói qua và nhận được sự đồng ý của phụ thân nàng. Nhưng vì một nguyên nhân nào đó khiến thái độ của cha nàng dành cho hắn bỗng trở nên tồi tệ, ngay cả quản sự cũng như vậy.
“Nguyên nhân gì nhỉ?”
Tô An Lâm lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, hắn muốn rời khỏi đây.
“Ta tiễn ngươi.”
Trần Như Huyên bĩu môi, sau khi ra ngoài, Trần Như Huyên nói:
“Xin lỗi, không biết cha ta bị sao nữa...”
“Không sao, ta không nhỏ mọn như vậy.”
Tô An Lâm mỉm cười:
“Dù sao ngươi vẫn thiếu ta một bữa cơm, ta phải ăn đồ ngon mới được.”
“Ai thiếu ngươi hả.”
Trần Như Huyên cũng biết Tô An Lâm đùa với nàng, lên tiếng than thở:
“Trở về chắc chắn ta phải hỏi rõ xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Ừm, vậy ta đi nhé.”
“Đợi đã.”
Thấy Tô An Lâm sắp đi, Trần Như Huyên bỗng gọi hắn lại:
“Cái đó…cái đó…”
“Sao thế?”
Thấy Trần Như Huyên đỏ mặt, vẻ mặt Tô An Lâm trở nên kỳ lạ, vô thức nói:
“Nói thật đi, có phải ngươi thích ta rồi không?’
Trần Như Huyên trợn to mắt, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
“Ta…ta…”
Tô An Lâm nhướng mày:
“Trần tiểu thư, chắc không phải ta nói đúng rồi đấy chứ?”
“Hừ, nếu ngươi đã nói vậy, ta cũng nói thật luôn!”
Trần Như Huyên cắn răng:
“Ta thấy ngươi cũng có vài phần sắc đẹp, vừa khéo ta cũng động lòng, tự ngươi nghĩ cách yêu ta đi, dù sao nhiều người như vậy ta chỉ cho ngươi cơ hội, ngươi đừng có mà không biết tốt xấu đi vào ngõ hẹp!”
Tô An Lâm:
“……”
Đây là tỏ tình à? Sao nghe qua giống uy hiếp quá vậy.
“Ơ…”
Tô An Lâm không biết phải trả lời thế nào. Trần Như Huyên nhìn chằm chằm Tô An Lâm, cũng nhận ra ban nãy mình thật sự rất to gan. Trên thực tế bình thưởng tác phong của nàng đúng là rất gan dạ. Nhưng dù sao nàng cũng là nữ nhân, bày tỏ như vậy thật sự quá kỳ lạ, nàng lập tức há hốc.
“Ta…ta đột nhiên nhớ ra, hình như mình còn có việc, ta đi trước đây.”
Trần Như Huyên quay đầu bỏ chạy. Tô An Lâm thấy bóng lưng nàng, ngượng ngùng gãi đầu:
“Lần đầu tiên trong đời được tỏ tình, thế mà lại như vậy, còn kết thúc bằng cách này nữa chứ.”
Hắn nhìn con đường trước mặt, lập tức cạn lời:
“Được lắm, cũng không chịu gọi xe ngựa tiễn ta về nữa.”
Nhưng nhớ lại dáng vẻ hoảng loạn bỏ chạy ban nãy của Trần Như Huyên, Tô An Lâm không tự chủ cong khóe môi. Thật sự có chút đáng yêu nhưng trước mắt hắn không có lòng dạ nào để yêu đương. Mục tiêu hàng đầu là ổn định cục diện trước mắt và đối phó với âm tông. âm tông cứ như âm hồn không tan, hắn lo lắng thân thiết với Trần Như Huyên sẽ mang đến phiền phức cho nàng...
“Sắp tới đừng tiếp xúc với nàng thì hơn.”
Tô An Lâm lắc đầu, hắn hơi hối hận vì hôm nay đã đến đây, biết trước thì không nên đến làm gì. Chưa đi được mấy bước, Tô An Lâm bỗng dừng lại. Không đúng, sau lưng có người theo dõi. Hắn quay đầu nhìn thấy một thanh máu lấp lóe trong góc.
“Thái bá: 280/280.”
“Sao hắn lại theo dõi ta nhỉ?”
Tô An Lâm cảm thấy khó tin, hắn trầm mặc không lên tiếng, bình tĩnh tiến về trước. Rời khỏi nơi này ra ngoài đường lớn, đột nhiên Thái bá từ phía trước bước tới.
“Thái bá, đi theo ta lâu như vậy, ta còn tưởng ngươi về thành Mai Lan với ta luôn chứ.”
Tô An Lâm nói.
“Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, ngươi đã phát hiện ra ta từ sớm, tại sao còn để ta đi theo?”
Thái bá híp mắt, như chưa tỉnh ngủ, chậm rãi lên tiếng.
“Vì ta biết ngươi không có sát ý với ta, nên ta mặc kệ.”
Tô An Lâm thành thật đáp.
“Quả thật ta không có sát ý, dù sao ngươi cũng là người từng cứu mạng tiểu thư, ta sẽ không làm chuyện đó.”
“Vậy thì tại sao hôm nay các ngươi lại vô lễ với ta? Sơn trang Hiếu Phong lớn như thế, hẳn sẽ không làm loại chuyện này?”
Tô An Lâm hỏi.
“Trong lòng ngươi phải tự có tính toán chứ, bắt đầu từ hôm nay, ta không muốn tiểu thư có bất cứ liên hệ gì với ngươi.”