Chương 538: Ngông Cuồng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 538: Ngông Cuồng

“Cho nên đây là ý của phụ thân Trần Như Huyên?”

Tô An Lâm hỏi, Thái bá chậm rãi gật đầu:

“Trang chủ không muốn vì ngươi mà mang đến kẻ địch mạnh cho sơn trang Hiếu Phong chúng ta.”

Tô An Lâm hiểu ra ngay:

“Cho nên là vì chuyện ta gặp âm tông tối qua?”

Hắn lập tức mỉm cười:

“Hiểu rồi, hiểu rồi, sơn trang Hiếu Phong các ngươi lo lắng đắc tội âm tông, cho nên muốn vạch rõ giới hạn với ta.”

“Tô An Lâm, thật tiếc cho ngươi, vốn dĩ với năng khiếu của ngươi tương lai nhất định sẽ là nhân vật lớn ở đây, nhưng đáng tiếc đã đắc tội với âm tông!”

Thái bà nhìn Tô An Lâm với vẻ thương tiếc, trong lòng thật sự rất tiếc hận nhưng cũng không biết làm sao. Dù là sơn trang Hiếu Phong của họ cũng không dám dễ dàng đắc tội với thế lực âm tông. Tô An Lâm mỉm cười:

“Sơn trang Hiếu Phong các ngươi sợ âm tông nhưng ta thì không, được rồi, ta đi trước đây.”

“Chờ đã!”

Thái bá cản đường, nói tiếp:

“Ngươi phải hứa với ta, không thể gặp lại tiểu thư nữa, chỉ cần ngươi đồng ý, ta có thể hứa sẽ đưa một số đồ tốt cho ngươi!”

Tô An Lâm cau mày:

“Ngại quá, ta sẽ không đồng ý.”

“Hửm? Tô An Lâm, ngươi có biết bây giờ ngươi đắc tội với âm tông, bên ngoài chẳng còn bạn bè nữa không! Dù là bang Sơn Hải của ngươi cũng chưa chắc sẽ giúp ngươi, dù sao quan hệ giữa bang chủ các ngươi và âm tông còn tốt hơn chúng ta nữa.”

Thái bá thản nhiên nói.

“Ta biết, nhưng mà ta đã nói rồi, ta không sợ! Còn về chuyện giữa tiểu thư Trần Như Huyên và ta, ta sẽ không tùy tiện đồng ý cái gì mà gặp hay không, nếu ngươi muốn uy hiếp ta thì bớt lại đi.”

“Ngươi quá ngông cuồng!”

Tô An Lâm cười nói:

“Được thôi, hay là chúng ta đánh nhau một trận nhé?”

Tô An Lâm siết nắm đấm, Thái bá cau mày. Hắn quan sát xung quanh, nơi này đông người, cuối cùng hắn từ bỏ suy nghĩ dạy dỗ Tô An Lâm:

“Bỏ đi, người trẻ tuổi, ta coi như ngươi tuổi trẻ nông nổi, ta đi trước. Ngươi tự giải quyết cho tốt.”

Sơn trang Hiếu Phong, sau khi Thái bá trở về đã đi thẳng đến nơi ở của phụ thân Trần Như Huyên. Vừa đến trước cửa đã thấy Trần Như Huyên khóc nức nở chạy ra ngoài, hiển nhiên ban nãy nàng cũng đã bị cảnh cáo. Thấy tiểu thư đau lòng, trong lòng Thái bá cũng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Không khỏi nhớ lại mối tình đầu khi mình còn trẻ. Lúc đó hắn đắc tội kẻ địch mạnh, gia đình mối tình đầu cũng ép họ phải chia tay như vậy. Sau đó, hắn đi xa đến chân trời, chờ sau khi học thành tài trở về quê mới phát hiện mối tình đầu đã gả cho kẻ địch ban đầu truy sát hắn. Trong cơn giận dữ, hắn ra tay chém chết kẻ thù, sau đó mối tình đầu cũng rời đi, không biết đã đi đâu. Chuyện cũ rõ mồn một trước mắt khiến lòng hắn bi thương. Vừa bước vào nhà hắn đã trông thấy nam tử trung niên đang thở dài, người đó chính là phụ thân của Trần Như Huyên.

“Trang chủ.”

“Nói chuyện với Tô An Lâm thế nào rồi?”

“Đã nói rồi, nhưng mà hình như tiểu tử kia rất có thực lực, không hề sợ hãi âm tông, về việc chúng ta hứa sẽ cho hắn đồ tốt, hắn cũng đã từ chối.”

Thái bá đáp.

“Ừm, ai mà ngờ tiểu tử này lại đến từ huyện Hợp Thủy, đắc tội âm tông, chúng ta cũng rất khó xử.”

Vốn dĩ sáng nay hắn và Trần Như Huyên còn trò chuyện mời Tô An Lâm đến nhà làm khách. Dù sao hắn cũng đã nhìn ra Trần Như Huyên thích Tô An Lâm. Gần đây biểu hiện Tô An Lâm rất tốt, rất chói mắt, trở thành phó đường chủ của Hồng Hoa Đường, cũng xem như có địa vị. Đáng tiếc hắn lại đắc tội với âm tông! Thực ra thế lực càng lớn lá gan sẽ càng nhỏ vì có quá nhiều thứ phải bận tâm. Giống như người mập ăn quá nhiều, người khác đánh ngươi một quyền, ngươi cũng không phản ứng kịp, rất dễ bị thương. Cho nên vì lấy đại cục làm trọng hắn mới ra quyết định tức thời, không gặp Tô An Lâm nữa. Tránh cho qua lại thân thiết với Tô An Lâm sẽ đắc tội với âm tông.

“Hơn nữa Tô An Lâm cũng không đồng ý chuyện sau này không gặp tiểu thư nữa!”

Thái bá nói.

“Tiểu tử này thật sự rất to gan.”

“Trang chủ, có phải lần này chúng ta đã sai rồi không, có phải chúng ta đã quá cẩn thận, hay là không đủ tin tưởng Tô An Lâm! Có lẽ âm tông không đáng sợ như vậy!”

Trên cây cầu nhỏ vắt ngang hồ nước trong đình viện. Phụ thân Trần Như Huyên Ngắm đàn cá trong hồ, lấy một nắm thức ăn cho cá ném xuống nước. Chớp mắt đàn cá chen lấn tranh nhau giành ăn.

“Hầy, không phải chúng ta quá cẩn thận mà thật sự không thể coi thường thế lực âm tông được.”

Trang chủ khẽ lắc đầu:

“Ta nghe nói...”

Hắn nói đến đây bỗng khựng lại, không lên tiếng nữa.

“Trang chủ lo lắng âm tông đã khác xưa?”

“Ài, sơn trang Hiếu Phong của chúng ta không còn như trước nữa, quyền lên tiếng của tộc nhân trong triều đình càng lúc càng ít, con cháu trong gia tộc chẳng mấy ai có tiền đồ, vài tông môn bình thường mà họ còn không vào được, cứ tiếp tục như vậy sẽ rất khó khăn, cho nên có thể bớt được kẻ địch nào thì bớt.”

Thái bá khẽ gật đầu, tuy hắn không phải đương gia nhưng bản thân là quản sự, bình thường cũng giúp đỡ xử lý rất nhiều chuyện, hắn cũng biết sơn trang gặp phải vài chuyện khó khăn.

“Tóm lại đành có lỗi với Tô An Lâm thôi, nếu hôm nay hắn không đồng ý chúng ta không cần làm khó hắn, chỉ cần trông chừng tiểu thư là được!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right