Chương 551: Thân Phận Của Đối Phương

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 551: Thân Phận Của Đối Phương

Tô An Lâm tự giới thiệu sơ qua về mình, thành thật nói:

"Bọn ta đã giao đấu với thủy quái trên chiến thuyền mấy lần, cho nên mới tới đây trừ họa cho dân. Các ngươi là..."

Dù hắn biết thân phận của đối phương.

Tuy nhiên vẫn nên hỏi thăm một chút.

"Bọn ta ấy hả, ta họ Dương, bọn ta là tiểu thương nên vô tình đi ngang qua đây."

Dương Văn Lý nói.

Đoàn Dĩnh cười nói:

"Dương công tử có chắc là tiểu thương không? Ta thấy thuộc hạ của ngươi, ai nấy đều là rồng uy hổ mãnh, thực lực cũng không thấp, ngươi còn tự mình đi đối phó thủy quái, ta cảm thấy không đơn giản là tiểu thương thôi đâu?”

Đoàn Dĩnh mặc một chiếc váy khoét ngực sâu, bên ngoài khoác chiếc áo mỏng, trông rất quyến rũ phong tình, xinh đẹp đến lạ.

Đặc biệt là cảm giác quyến rũ mờ nhạt khi nhìn nhịp tim của nhóm hộ vệ phía sau Dương Văn Lý.

Dương Văn Lý cũng rất ngạc nhiên, nhưng hắn ta vẫn nghiêm túc nói:

"Ai cũng có một số bí mật nhỏ mà, Đoàn tiểu thư không cần phải hỏi nhiều đâu."

“Đùa chút thôi, nếu mục tiêu của mọi người đều là đối phó với thủy quái, ta thấy chúng ta có thể hợp tác với nhau.”

Đoàn Dĩnh nói.

Tô An Lâm nói:

"Các ngươi đã tổn thất khá nhiều, đã xảy ra chuyện gì vậy, có thể kể một chút không?"

Dương Văn Lý gật đầu.

Kể lại những gì vừa xảy ra.

Cuối cùng thở dài:

"Xem ra bọn ta đã đánh giá thấp sức mạnh của thủy quái này, đặc biệt là đánh giá thấp trí thông minh của nó! Rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn bẫy trong đống mồi nhử, bọn ta còn chôn rất nhiều châm độc, chỉ cần thuỷ quái khẽ đến gần là sẽ nổ tung, giết chết được nó!"

"Đáng tiếc, hình như thuỷ quái đã biết trước, không bị mắc bẫy, ngược lại vòng ra phía sau đánh lén bọn ta."

Lý Đạo Nguyên nói:

"Có lẽ, trí thông minh của thuỷ quái này cực kỳ cao, vào lúc ta đánh nhau với nó, cũng cảm giác rõ ràng đối phương giống như người vậy. Mà ta còn có cảm giác như thuỷ quái có liên quan đến nữ quỷ áo trắng, luôn phối hợp với nhau để giết hết chúng ta vậy."

Tô An Lâm nói:

"Còn có nữ quỷ áo trắng sao?"

"Ừm, ả ta đột nhiên xuất hiện."

Dương Văn Lý nói:

"Vừa rồi ta suýt chết dưới tay của nữ quỷ áo trắng, may thay, pháp khí mà mẹ ta đã đưa cho ta đã cứu ta một mạng."

Chạm vào khối pháp khí trên ngực, Dương Văn Lý rơi vào trầm tư.

Mẹ hắn ta đã mất khi hắn ta còn rất nhỏ.

Sau đó, miếng ngọc bội này trở thành tín vật duy nhất mà mẹ hắn ta để lại nên hắn ta luôn trân trọng miếng ngọc bội này.

Dương Văn Lý lắc đầu, rũ bỏ hết những suy nghĩ trong đầu rồi nói:

"Nếu bang phái của ngươi cũng quan tâm đến việc đối phó với thủy quái, vậy chúng ta hãy hợp tác với nhau, nhưng đêm nay chỉ có thể tay không trở về, đi trước đi."

Trong bóng tối trước mặt, một bóng người vội vàng chạy ra.

Tô An Lâm nhìn thoáng qua thanh máu.

“Thanh máu: 345!”

Không phải người đơn giản.

“Ai đó?” - Tô An Lâm hét lớn.

Nhiều hộ vệ của Dương Văn Lý đều được huấn luyện nghiêm chỉnh nên cảnh giác trước tiên.

"Là ta, mọi người đừng căng thẳng, là ta mà."

Một bóng người hoảng sợ rục rịch trong rừng, sau đó ngã phịch xuống đất.

"Ta, công tử, là ta đây."

"Phương Nguyên?"

Thấy người tới, ánh mắt Lý Đạo Nguyên cô đọng lại:

"Không phải ngươi chạy rồi sao?"

Người này chính là người dẫn đường vừa nãy đưa mọi người tới đây, Phương Nguyên.

Trên mặt Phương Nguyên tràn đầy hoảng sợ, chật vật khó tả.

Chiếc mũ trên đầu hắn đã bị mất, một chiếc giày của hắn của mất tiêu.

Quần áo trên người hắn đều rách nát, mặt và tay đều trầy trụa.

Phương Nguyên sợ hãi nói:

"Ta...Ta chạy nhưng cũng không chạy xa, thấy nơi này không có vấn đề gì nên định đi qua, không ngờ lăn vào trong một cái hố, tốn nhiều sức lắm mới bò ra được."

"Tuổi còn quá trẻ, không biết luyện võ nhiều hơn đi, đúng là phế vật."

Lý Đạo Nguyên cau mày nói:

"Uổng công trước đây ngươi tự nhận bản thân là ngư phu cơ đấy."

Phương Nguyên rũ rượi nói:

"Ta cũng muốn luyện võ, không phải vì năng lực thân thể quá yếu sao? Cũng vì ta yếu nên mới không đánh được cá, hầy..."

Dương Văn Lý vuốt cằm nói:

"Không sao, bọn ta không trách ngươi, trong tình huống vừa rồi, ngươi chỉ có thể chạy trốn thôi."

"Nghe thấy chưa, công tử đã tha thứ cho ngươi rồi, còn không mau xin lỗi đi."

Lý Đạo Nguyên không thích những gã mảnh mai như này cho lắm, luôn cảm thấy bọn hắn khá yếu đuối.

Nếu không phải vì công tử nhân nghĩa, hắn ta đã bỏ mặc những người này rồi.

Phương Nguyên vội vàng gật đầu hành lễ:

"Đa tạ công tử, đa tạ công tử."

Tô An Lâm đứng bên cạnh cau mày.

Từ cuộc trò chuyện của những người này, hắn có thể nhìn ra Phương Nguyên chính là người dẫn đường của họ.

Là người bình thường, nghiêm túc mà nói vẫn là kẻ yếu đuối.

Nhưng làm thế nào một người như vậy lại có thanh máu cao như vậy.

Chắc chắn là có vấn đề.

"Người anh em tên Phương Nguyên đúng không?"

Tô An Lâm không dài dòng, đi tới vỗ bả vai Phương Nguyên.

Phương Nguyên sửng sốt, xoay người cười xin lỗi nói:

"Vị này, có gì dặn dò sao?"

“Ngươi là người dẫn đường ở đây, ngươi có biết ở đây ngoại trừ thủy quái, còn có nữ quỷ áo trắng không?” - Tô An Lâm hỏi.

"Cái này ta không rõ."

"Không rõ? Nhưng chính chỗ này đã xuất hiện nữ quỷ áo trắng mà, ta nghi, có phải người cố tình dẫn Dương công tử họ lại đây không.”

Tô An Lâm nheo mắt lại hỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right