Chương 552: Hộ Vệ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 552: Hộ Vệ

Phương Nguyên ngây ra, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng được, liên tục xua tay:

“Ngài, ngài, ngươi không thể đoán mò như vậy được, ta...Ta là một người bình thường, cũng vì sinh ra lớn lên ở đây nên thuộc đường chỗ này chút thôi, còn nữ quỷ áo trắng gì đó, ta chưa từng nghe nói qua.”

“Chưa từng nghe nói qua?”

Tô An Lâm lạnh lùng nói:

“Diễn xuất tốt lắm.”

Dương Văn Lý cau mày:

"Tô đường chủ, ý của ngươi là gì?"

Mọi người đều tò mò.

Nhưng Đoàn Dĩnh lập tức đi tới sau lưng Phương Nguyên:

"Tô đường chủ không bao giờ nói bậy, tên nhóc này có vấn đề."

“Keng!”

Lúc này Lý Đạo Nguyên lập tức rút đao ra, chỉ vào Phương Nguyên:

"Ta đã nói rồi, tên nhóc nhà ngươi có vấn đề."

Phương Nguyên sắp khóc, dậm chân:

"Oan quá, oan quá, ta chỉ là một đứa dân lành, dân lành mà thôi, không biết nữ quỷ gì cả, các ngươi đừng ép ta."

“Chết đi!”

Ánh mắt Tô An Lâm trở nên lạnh lùng, hạ móng vuốt xuống, bóp lấy bả vai của Phương Nguyên.

“A!”

Phương Nguyên hét thảm một tiếng, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Trong cơ thể của hắn ta, một bóng người màu trắng mờ ảo chộp lấy Tô An Lâm.

Nhưng chỉ để lại những đốm lửa nhỏ trên người Tô An Lâm, không thể gây tổn thương cho Tô An Lâm.

Phương Nguyên chịu đựng đau đớn kịch liệt, điên cuồng lui về phía sau.

"Hừ, quản nhiên ngươi có vấn đề, trên người có nuôi quỷ, e là nữ quỷ áo trắng kia chính là kiệt tác của ngươi nhỉ?"

Tô An Lâm cười lạnh lùng.

Ánh mắt Phương Nguyên hung ác như quỷ:

"Ta phải giết ngươi."

Hắn ta đột nhiên đưa tay ra, vô số đá vụn bắn ra từ tay Phương Nguyên.

“Vụt vụt…”

Đá vụn trong tay hắn ta bắn về phía Tô An Lâm với tốc độ không thể tưởng tượng được, phát ra những âm thanh sắc nhọn chói tai trong không khí.

Tuy nhiên, Tô An Lâm vẫn không nhúc nhích, mặc cho hòn đá đập vào người.

Không có bất kỳ phản ứng nào.

Sắc mặt Tô An Lâm lạnh lùng:

"Tài vặt như vậy cũng dám múa rìu qua mắt thợ."

Phương Nguyên như không thể tin nổi.

Viên đá này bắn ra từ âm vật của hắn ta, cho dù là đá cùng sắt thép cũng có thể dễ dàng xuyên qua.

Nhưng lại không hề hấn gì với Tô An Lâm này.

“Giết!”

Đoàn Dĩnh hét lên, hai thanh loan đao tinh xảo trong tay lao qua.

"Hóa ra ngươi là nữ quỷ áo trắng, chết đi cho ta!"

Lý Đạo Nguyên vô cùng tức giận.

Rất nhiều hộ vệ của hắn đều do hắn dạy dỗ, tổn thất lớn như vậy khiến hắn đau đến hộc máu.

Tô An Lâm cũng đồng thời ra tay.

Hắn là người gần nhất, vì vậy khi hắn chém một đao xuống, thế lớn lực mạnh, làm dậy cả sống khí.

“Ầm ầm”

“A…”

Phương Nguyên hét lên một tiếng thảm thiết, phun ra máu tươi.

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện trên trán Phương Nguyên có một vết dao sâu đến thấy cả xương.

Mới vừa đối mặt thôi đã bị Tô An Lâm chém thành ra như này.

Lưng Phương Nguyên đập mạnh vào cây đại thụ phía sau, bộ dạng thê thảm.

"Thật sự làm cho ta thất vọng, với chút thực lực như này, ngươi còn dám ra tay giết người sao? Cùi bắp!"

Tô An Lâm khẽ quát.

Nghe những lời này, vẻ mặt của Dương Văn Lý và Lý Đạo Nguyên trở nên mất tự nhiên.

Hắn ta cùi bắp, vậy họ bị giết thảm như vậy thì được xem là gì?

Phương Nguyên lộ ra vẻ đau đớn, toàn thân nhuộm đỏ máu tươi:

"Đi ra đu."

Hắn ta khẽ quát một tiếng, toàn thân run rẩy.

Một chiếc váy trắng xuất hiện sau đại thụ sau lưng hắn ta.

Tô An Lâm đảo mắt, như ánh sángm lại như tia chớp, lập tức nhận ra quỷ đã xuất hiện.

"Nữ quỷ áo trắng ra rồi, ta đi giết ả đây."

Cơ thể của Tô An Lâm loé lên, người chưa đến, một luồng dương khí cực nóng đã hoá thành lưỡi dao đáng sợ, với một luồng khí tức nóng rực kinh khủng, trong nháy mắt hắn đã xuyên thấy hết tất cả, lao tới giết ả.

“A…”

Nữ quỷ áo trắng còn chưa kịp động thủ đã kêu lên thảm thiết.

Thanh máu của nữ quỷ áo trắng nhanh chóng giảm xuống, cùng lúc đó, thanh máu của Phương Nguyên cũng giảm xuống theo.

"Quả nhiên, đây là âm vật mà ngươi nuôi, nghĩa là ngươi là Âm Tông sao?"

Đối phương còn chưa kịp trả lời, dương khí đã đột nhiên khuếch tán, bao phủ Phương Nguyên.

Phương Nguyên không thích khí tức này, hét lên thảm thiết.

"Nói đi, ngươi là ai?"

Tô An Lâm đi tới, một tay nắm lấy đầu của nữ quỷ áo trắng.

Nữ quỷ áo trắng đã không thể động đậy, toàn thân bị dương khí bao trùm.

Mọi người xung quanh nhìn Tô An Lâm như thể thấy quái vật.

Dương Văn Lý không khỏi nhìn về phía Đoàn Dĩnh:

"Đoàn đường chủ, đường chủ của bang Sơn Hải các ngươi mạnh như vậy sao?"

Đoàn Dĩnh nhướng mày nói:

"Đương nhiên rồi. Nhưng mà Tô đường chủ có một chiêu dùng để đối phó tà ma."

Dương Văn Lý lập tức vui lên:

"Có một thần nhân như Tô đường chủ đây, Đại Hạ ta còn gì phải lo lắng bất an nữa?"

Lý Đạo Nguyên cũng âm thầm kinh hãi, tự so sánh, hắn ta tự nhận thấy mình không có chiêu để đối phó với tà ma mạnh như vậy.

Ngay lúc tất cả mọi người kinh ngạc thì Phương Nguyên lên tiếng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right