Chương 554: Hơi Thở Của Giang Hồ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 554: Hơi Thở Của Giang Hồ

Đoàn Dĩnh thì đã rời đi từ lâu, nàng mang theo người nghe ngóng tin tức.

Tầm buổi trưa, Dương Văn Lý mời Tô An Lâm ăn cơm.

Qua tiếp xúc với Dương Văn Lý, Tô An Lâm cũng có vẻ nhìn ra được.

Vị công tử này tuy có địa vị cao, nhưng không có vẻ gì là kiêu ngạo.

Trên người hắn có chút hơi thở của giang hồ, nhưng thực lực bản thân không phải quá cao.

Tóm gọn lại mà nói, hắn ta là một chàng trai muốn trở thành một anh hùng.

Cho nên theo như bản năng củ Tô An Lâm, cho rằng Dương Văn Lý đã nhìn trúng hắn, cho nên mời hắn ăn cơm.

Tuy nhiên trong lúc chờ món ăn lên, Tô An Lâm nhận ra hắn suy nghĩ quá nhiều rồi.

Hai người vừa ngồi xuống, Dương Văn Lý có chút không yên lòng không ngừng nhìn quanh về phía ngoài, thỉnh thoảng cúi đầu im lặng, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn.

Cứ như đang chờ mong gì đó vậy.

Thấy vậy Tô An Lâm nhíu chặt mày lại hỏi:

"Dương công tử, trên bàn nhiều món ăn như vậy, không ăn thì nguội mất, có phải ngươi đang đợi người không?"

"Tô đường chủ, ta thấy Đoàn đường chủ vẫn chưa về."

"Đợi nàng ấy sao?"

"Ừm, ta phái người đi tìm nàng rồi, nàng ấy là một cô gái, sao chúng ta có thể không đợi nàng ăn cơm được, đúng không? Tô đường chủ nếu ngươi đói bụng thì cứ ăn trước đi, lót dạ một chút!"

Dương Văn Lý thuận miệng nói.

Tô An Lâm lập tức không còn hứng thú ăn gì nữa, hóa ra Dương Văn Lý là đang chờ Đoàn Dĩnh.

Hắn lắc đầu, mặc dù không có hứng thú ăn gì, nhưng lúc này thật sự rất đói bụng.

Thế là cũng không khách khí nữa, bắt đầu ăn.

"Tô đường chủ, ngươi và Đoàn đường chủ quen biết nhau bao lâu, ngươi cảm thấy nàng người này thế nào?"

Bỗng nhiên, Dương Văn Lý bất thình lình hỏi.

Vẻ mặt Tô An Lâm kỳ lạ:

"Dương công tử đây là ý gì? Bọn ta cũng quen biết nhau chưa được lâu, vì đều là đường chủ, thêm cả tính cách cũng không khác nhau mấy, cho nên có quan hệ tương đối tốt trong bang."

"Là vậy à, nàng ấy chưa lấy chồng sao? Mỹ nhân đẹp như vậy, nhất định là có chồng rồi chứ nhỉ?"

"Chuyện đó thì ngược lại không có, nàng thân là đường chủ, làm gì có thời gian đi tìm đàm ông, với lại mấy đàn ông bình thường, nàng cũng gai mắt lắm."

Tô An Lâm thấy lạ nhìn chằm chằm Dương Văn Lý, nói:

"Dương công tử, ta thấy ngươi nhìn trùng Đoàn đường chủ rồi đúng không?"

Bị nói trúng tim đen, Dương Văn Lý bắt đầu ngại ngùng.

Tô An Lâm dứt khoát nói:

"Dương công tử, ta thấy ngươi cũng là người có khí chất, tục ngữ có nói, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Nếu ngươi thật sự thích thì đừng lề mề chậm chạp nữa, nếu không nói thì chỉ làm bản thân mình hối hận thôi. Chẳng phải có câu nói thật sẽ sẽ tốt hơn sao, trên đời không có thuốc hối hận đâu! Bỏ lỡ là bỏ lỡ cả đời đấy."

"Trên đời không có thuốc hối hận, bỏ lỡ là bỏ lỡ cả đời…”

Dương Văn Lý nheo mắt, nói lí nhí.

Một lát sau, hắn dùng sức gật đầu:

"Câu nói này không tệ, ta sẽ nhớ kỹ."

Nói xong, hắn thầm than thở:

"Haiz, Tô đường chủ ngươi cũng đã nói như vậy rồi, ta đành ăn ngay nói thật thôi, Đoàn đường chủ, thoạt nhìn thật sự không tệ."

Tô An Lâm:

"..."

Tô An Lâm ngậm lấy một miếng thịt, vẻ mặt kỳ lạ nhìn Dương Văn Lý, một lúc sau, hắn khẽ gật đầu:

"Đúng thật là không tệ."

Suy nghĩ kỹ một chút, Đoàn Dĩnh quả thật rất ra dáng, trên người loáng thoáng có cảm giác quyến rũ.

Cảm giác này, thật giống như rõ ràng nàng là một cô gái đàng hoàng, nhưng một khi đóng cửa thì sẽ khác.

Tuy nhiên, Tô An Lâm không có hứng thú gì.

Dù sao hắn cũng biết, Đoàn Dĩnh có tu luyện một chút thuật pháp nên nhu cầu với đàn ông sẽ khá cao.

"Tô đường chủ, ngươi nói xem, ta có thể theo đuổi nàng ấy được chứ?"

Dương Văn Lý đến nay còn không biết thân phận mình đã bị nhìn thấu rồi.

"Ừm...Chuyện này chắc là được thôi! Nếu không, ta giúp ngươi một chút nhé?"

Tô An Lâm nói.

"Thật sao?"

"Ừm, đương nhiên là thật, tuy nhiên, cuối cùng ngươi và nàng ấy được như nào, vẫn phải dựa vào bản thân ngươi.”

"Cái đó tất nhiên rồi."

Nghe Tô An Lâm nói vậy, trong lòng Dương Văn Lý thoải mái hơn, cảm thấy mình chuyến này mình gặp được chân ái của cuộc đời rồi.

Đang trò chuyện, Đoàn Dĩnh từ ngoài đi vào.

Nàng một mặt phong trần mệt mỏi, vừa ngồi xuống đã bưng chén trà trên bàn trà của Dương Văn Lý lên uống ừng ực.

Dáng vẻ này phóng khoáng vô cùng, Dương Văn Lý nhìn mà xao xuyến.

Đây mới là nữ trung hào kiệt.

"Đoàn đường chủ, thấy ngươi chạy mệt như vậy, chắc là rất đói bụng rồi, lại đây, ngồi nghỉ một chút."

Dương Văn Lý đứng dậy, thân mật kéo cái ghế ra.

Dù Đoàn Dĩnh rất mệt nhưng vô cùng thục nữ, hạ thấp người nói:

"Cảm ơn Dương công tử."

"Đoàn đường chủ, thăm dò thế nào rồi?"

Tô An Lâm hỏi.

Hắn rất có lòng tin với Đoàn Dĩnh, cô gái này là cao thủ tình báo đấy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right