Chương 555: Bị Thôn Trưởng Bắt Rồi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 555: Bị Thôn Trưởng Bắt Rồi

Đoàn Dĩnh mỉm cười, sau khi ngồi xuống thì nói:

"Tra được một vài manh mối, Phương gia đúng thật là xảy ra hoả hoạn, tuy nhiên, trận hoả hoạn này xảy ra vô cùng kỳ lạ. Nghe nói là có người phóng hỏa, thiêu chết hết từ trên xuống dưới người nhà họ Phương."

Tô An Lâm nói:

"Cho nên anh em Phương gia trở về báo thù chăng?"

"Báo thù cũng không đúng, thủy quái kia giết người bừa bãi mà."

Dương Văn Lý nói.

"Vấn đề nằm ở chỗ này, trên thực tế, nghe nói người phóng hoả chính là thôn trưởng ở đây!"

Đoàn Dĩnh nhìn Tô An Lâm và Dương Văn Lý nói.

Tô An Lâm lấy làm kinh hãi:

"Người trưởng thôn kia sao?"

Hắn nhớ lại người trưởng thôn mới gặp vừa nãy kia, hơn năm mươi tuổi, thực lực trung bình, thanh máu khoảng150.

Kiểu người này rất khó có mối liên hệ với tên phóng hoả.

"Không sai, chính là ông ta!"

Dương Văn Lý kinh ngạc nói:

"Biết được tin này từ đâu vậy?"

Đoàn Dĩnh gõ ngón tay vào cái bàn, giải thích:

"Thôn này cũng không được coi là lớn, ta chỉ cần hỏi một vài tên du côn lưu manh, hoặc là mấy người già bình thường là biết được thôi."

"Một vài người nói thì có thể là tin nhảm, nhưng nhiều người nói thì không có lửa làm sao có khói, trên cơ bản đây là sự thật."

"Trước kia thôn trưởng kia thèm muốn tài sản của Phương gia, cho nên thừa dịp ban đêm mang theo du côn lưu manh đi qua vơ vét tài sản, không ngờ bị đuổi ra, sau đó thôn trưởng mang hận trong lòng, nhân lúc nửa đêm châm mồi lửa, mọi chuyện đại khái chính là như vậy."

Dương Văn Lý nói:

"Nhưng nói như vậy, cặp anh em kia hẳn là tìm thôn trưởng báo thù chứ, tại sao lại sát hại những người khác?"

Tô An Lâm suy nghĩ, bỗng nhiên cười:

"Rất đơn giản, vì họ cũng không biết hung thủ là ai, cho nên người của thôn này đều phải chết hết!"

Đoàn Dĩnh nói:

"Ta cũng nghĩ như vậy."

"Chúng ta lập tức vào nhà của thôn trưởng, bắt ông ta lại rồi tính tiếp."

Dương Văn Lý nói rồi liền đứng dậy, định ra tay.

Tô An Lâm lắc đầu:

"Khoan đã, bây giờ không phải thời cơ tốt để ra tay đâu."

"Tô huynh, ngươi đây là ý gì?"

Dương Văn Lý không hiểu, chỉ có thể ngồi xuống.

Tô An Lâm nhìn hắn, giải thích:

"Ngươi nghĩ xem, bây giờ dù bắt thôn trưởng thì làm được cái gì? Chi bằng chúng ta tung tin đồn đi, thôn trưởng giết người của Phương gia, rồi đồn tiếp là Phương Nguyên đã bị thôn trưởng bắt, ta nghĩ, không bao lâu sau em gái Phương Nguyên sẽ tìm tới đến."

Dương Văn Lý nghe xong, trong lòng hiểu rõ:

"Tô huynh, chủ ý này của ngươi cũng không tệ."

"Cứ làm như vậy đi."

Trong nửa ngày ngắn ngủi, gần như toàn bộ trong làng đều biết chuyện Phương Nguyên muốn giết cả nhà thôn trưởng.

Hiện tại cũng nghe nói Phương Nguyên bị thôn trưởng bắt lại.

Sở dĩ Phương Nguyên làm như thế là vì hắn biết được thôn trưởng là thủ phạm năm đó phóng hoả cả nhà hắn.

Biết được điều ấy, các thôn dân đều nói là quả báo.

Tuy nhiên nói cách khác.

Thôn trưởng chính là bá chủ ở đây, không ai dám can đảm đụng vào.

Bên trong một chỗ quán trà hẻo lánh, một nữ tử mặc áo đen, đầu đội mũ rộng vành nghe người chung quanh nói chuyện, cau mày suy tư.

"Ca ca bị thôn trưởng Chu Thông bắt lại rồi sao!"

Nữ tử không kìm lòng được nhớ tới khi còn bé.

Chu Thông đã là thôn trưởng của thôn này từ khi nàng còn rất bé.

Tuy nhiên người thôn trưởng này chẳng làm gì cả, trong trí nhớ của nàng, từ sau khi Chu Thông thành thôn trưởng thì lấn sang lũng đoạn thị trường.

Người nhà nàng có điều kiện tốt, vì không phục tùng Chu Thông nên bị chèn ép, tống tiền.

Nghĩ tới đây, nữ tử bỗng nhiên nhận ra, có lẽ chính Chu Thông phóng hoả nhà nàng lúc nửa đêm, hại cả nhà của nàng.

Bây giờ đến ca ca cũng bị bắt rồi…

Nữ tử càng nghĩ càng giận.

Sau khi cả nhà của nàng chết, hai người ca ca và nàng sống nương tựa lẫn nhau.

Vô tình bị người Âm Tông bắt đi, cứ như vậy trở thành người của Âm Tông.

Lần này, vất vả lắm Âm Tông mới muốn truy tìm người từ huyện Hợp Thủy đến đây, thế là hai người tới đây thừa cơ trả thù.

Ngay từ đầu, họ không biết là ai phóng hỏa, nhưng không sao.

Vì theo như họ nghĩ, đêm đó không ai giúp dập lửa, như vậy thì tất cả mọi người đều phải chết.

Nếu bây giờ đã biết hung phạm, như vậy thì giết thôn trưởng trước, cứu ra ca ca rồi tính tiếp.

"Chờ đến khi cứu được người rồi sẽ từ từ giết chết những người khác!"

Nữ tử dần dần lộ ra nụ cười hưng phấn.

Vươn tay ra.

Bên trong lòng bàn tay của nàng lại có một vũng nước, dòng nước chảy xuôi theo cánh tay của nàng, dần dần chảy về phía bên trong tay áo nàng.

"Chết, đều phải chết hết!"

Màn đêm buông xuống, toàn bộ trong thôn trang lại vô cùng náo nhiệt.

Nhờ gần thành Mai Lan nên cái thôn trang nhỏ này vô cùng phát đạt, buôn bán qua lại không ngừng, thường xuyên có bán hàng rong và đội hộ tống đi ngang qua.

So với trên đường phố phồn hoa, bên trong sân sau của thôn trưởng, chỉ có một mình thôn trưởng Chu Thông trong sân, nghe hạ nhân báo cáo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right