Chương 558: Thành Công Tiêu Diệt
Phương Tử sửng sốt:
“Ý của ngươi là thay ta giết Chu Thông?”
“Không sai, giết hắn giùm ngươi. Dù sao hắn chính là thủ phạm đầu sỏ hãm hại nhà ngươi, không phải sao?”
Tô An Lâm ra điều kiện.
“Ha ha ha ha ha ha, từ lâu ta đã biết ngươi không phải người tốt rồi, không, ngươi không phải người.”
Phương Tử cười lớn không ngừng.
Tô An Lâm mím môi:
“Nói đi, ta không có kiên nhẫn đâu.”
“Được, ta nói cho ngươi biết tung tích những kẻ khác trong Âm Tông, có điều mỗi người đều ở một nơi khác nhau, tuy nhiên, muốn biết vị trí của bọn họ chỉ có một cách.”
Bỗng nhiên, miệng Phương Tử phun ra một tấm lệnh bài bằng đồng.
To bằng bàn tay, bên trên có rất nhiều dịch nhầy trông vô cùng gớm ghiếc.
Tô An Lâm nhíu mày:
“Cái quái gì đây?”
“Đây là lệnh bài thân phận của bọn ta, bên trong có nuôi âm trùng, thả âm trùng ra nó sẽ đưa ngươi đi tìm nơi có nhiều âm trùng nhất. Mà nơi có nhiều âm trùng nhất, nhất định gần nơi ẩn náu của Âm Tông bọn ta.”
“Thì ra là như vậy, Âm Tông của các ngươi cũng rất biết chơi đấy.”
Tô An Lâm hiểu rõ.
“Ngươi thật sự sẽ giúp ta giết Chu Thông sao?”
Phương Tử tức giận.
Tô An Lâm nhìn lướt qua bên ngoài.
Vừa rồi dưới tác động của dòng nước, Chu Thông uống mấy ngụm nước, đã thừa chết thiếu sống.
Lúc này ông ta chật vật leo lên, không biết tìm ở đâu ra một sợi dây dây thừng định thắt cổ tự tử.
Nhìn thấy cảnh này, Tô An Lâm hiểu ra:
“Người nhà của ông ta đều bị ngươi giết chết, ông ta cũng sống không nổi nữa.”
“Ha ha ha ha ha, quả báo mà.”
“Đây là thiên đạo luân hồi.”
Bỗng nhiên Phương Tử nhìn chằm chằm Tô An Lâm:
“Ngươi biết không? Ngươi cũng sẽ chết thôi!”
Tô An Lâm nhíu mày:
“Ta không giống ngươi, ta là người tốt.”
“Ta khinh.”
Tô An Lâm không nói nhảm nữa, bàn tay to dùng sức siết chặt.
“Phụt phụt!”
Cơ thể Phương Tử bị ép biến thành hai nửa.
Đã chết.
“Thành công tiêu diệt.”
Nhìn thông báo, Tô An Lâm ném thi thể xuống đất.
Xác chết từ từ phân hủy hư thối, cuối cùng biến thành chất nhầy màu đen sì.
Vô cùng hôi thối.
Nếu quan sát kỹ còn thấy trong đống chất nhầy có rất nhiều cá chết.
Nhặt mộc bài lên, Tô An Lâm dùng vải lau sạch vết nhớt trên mộc bài.
Trên mộc bài không có chữ, chỉ khắc một số hoa văn kỳ quái.
Mặt sau có khe lõm có thể mở ra, đây chính là nơi âm trùng được thả ra.
“Chờ ta chuẩn bị xong, sẽ lúc ta vào sào huyệt giết Âm Tông.”
Tô An Lâm nói thầm.
Khi bước ra khỏi phòng, Chu Thông đã trèo lên ghế treo cổ tự sát.
Nhưng Tô An Lâm không ngăn cản.
Người muốn chết, hắn ngăn cản làm gì?
Bước ra khỏi nhà thì thấy Đoàn Dĩnh và Dương Văn Lý đang thong thả đi đến.
“Kết thúc rồi.”
Tô An Lâm nói.
Trước đó Tô An Lâm đã từng đề cập qua.
Để không đánh rắn động cỏ, một mình hắn đi trước, nếu gặp phải kẻ thù thì sẽ phát tín hiệu.
Ai mà biết được, một mình hắn đã giải quyết xong rồi.
Dương Văn Lý đi vào nhà.
Chẳng mấy chốc, từng thi thể được mang ra ngoài, đặt trong sân.
“Cả nhà trưởng thôn đều đã chết, thủy quái cũng chết.”
Dương Văn Lý nghiêm mặt, đi đến trước mặt Tô An Lâm:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Tô An Lâm tóm tắt câu chuyện, cuối cùng nói:
“Chu Thông nhìn thấy người nhà của mình chết thảm, không chịu nổi cú sốc này nên cũng chết theo.”
“Lúc trước ông ta hại chết nhiều người như vậy, chết cũng chưa hết tội.”
Đoàn Dĩnh nghe xong, cũng không quan tâm.
Chuyện ở đây xong rồi, Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh chuẩn bị rời đi.
“Dương công tử, bọn ta phải lập tức trở về thành Mai Lan, không biết ngươi muốn đi đâu?”
Đoàn Dĩnh đứng trước mặt Dương Văn Lý, thay hắn chỉnh lại y phục, dịu dàng nói.
Tô An Lâm vừa nhìn đã không nói nên lời.
Đứa em gái trà xanh này có lẽ biết Dương Văn Lý để ý mình, cho nên nàng luôn lợi dụng Dương Văn Lý.
Nhưng nếu Dương Văn Lý thực sự có động thái tiếp theo, Đoàn Dĩnh chắc chắn sẽ chạy trước.
Làm người ta có thể nhìn mà không thể ăn.
Quả nhiên.
Dương Văn Lý và Đoàn Dĩnh gần đến mức hắn cảm thấy nổi da gà khắp người.
Nhưng mà dù sao cũng là người của một đại gia tộc, sau một hồi kinh ngạc, hắn nghiêm túc nói:
“Ta cũng định đến thành Mai Lan.”
“Vậy đi cùng nhau không?”
Đoàn Dĩnh mỉm cười nói.
Tiện tay vỗ vỗ nhẹ một ít bụi không nhìn thấy trên vai Dương Văn Lý, nói:
“Có hơi bẩn.”
“Không sao, Đoàn tiểu thư, ta cũng muốn đi cùng các ngươi, nhưng mà ta còn có việc phải làm.”
Ý định của y là dọc đường vừa đi vừa dừng, một mặt điều tra Âm Tông, mặt khác xem phong thủy đất đai.
Đoàn Dĩnh có hơi tiếc, dịu dàng nói:
“Vậy ngươi đến thành Mai Lan phải nói cho ta biết đó, ta ở tổng bộ của hội Đào Hoa, ngươi đừng ghét bỏ ta là được.”
“Tại sao ta lại phải ghét chứ? Nhưng mà, hai ngày nữa ta muốn đến sơn trang Hiếu Phong một chuyến.”
Sau khi suy nghĩ, Dương Văn Lý nói.
“Không biết Dương công tử tới sơn trang Hiếu Phong làm gì?”
Tô An Lâm hỏi.