Chương 559: Trở Về Đi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 559: Trở Về Đi

“Cha ta và trang chủ của sơn trang Hiếu Phong có quen biết, hơn nữa, bọn họ gửi thiệp mời, nói là hôm nay tổ chức tiệc sinh thần cho tiểu thư Trần Như Huyên, tổ chức hội Bách Bapr, đến lúc đó không ít tài năng trẻ tuổi sẽ tụ tập.”

Nói đến sơn trang Hiếu Phong, Đoàn Dĩnh nhìn Tô An Lâm.

Nàng biết Tô An Lâm ở rất gần sơn trang Hiếu Phong.

“Tô đường chủ, chuyện này hẳn là ngươi cũng biết chứ?”

Đoàn Dĩnh tò mò nhìn Tô An Lâm:

“Ta cũng nhận được thiệp mời, trừ ta ra, những đường chủ khác đều nhận được thiệp mời.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Ừm, ta có nhận được thiệp mời.”

Thiệp mời này không phải do trang chủ Sơn trang Hiếu Phong đưa cho hắn, mà là Trần Như Huyên đưa.

Có thể nhìn ra được trang chủ Sơn trang Hiếu Phong không muốn gặp hắn.

Vì vậy khi nhận được lời mời, hắn suy nghĩ không biết có nên đi hay không.

Dọc đoạn đường đi, hắn luôn đắn đo.

Mặc kệ như thế nào, hắn cũng muốn đi.

Dù sao Trần Như Huyên cũng không tồi, nàng mời hắn đến dự tiệc sinh thần của mình, hắn không cần thiết phải nhìn sắc mặt người khác.

“Thì ra là trùng hợp như vậy, vậy thì tốt quá. Thoáng cái chúng ta sẽ gặp nhau ở Sơn trang Hiếu Phong. Đoạn đường chủ, Tô đường chủ, vậy ta cáo từ.”

Cho bây giờ Dương Văn Lý vẫn không để lộ thân phận của mình.

Hắn cười thầm trong lòng, chờ đến khi biết được thân phận thật, hai người kia nhất định rất kinh ngạc.

Chỉ trong thời gian nửa ngày, Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh đã mang xác con thủy quái trở về bang phái.

Vốn dĩ hai người dự định quay về tổng bộ giao xác thủy quái.

Nhưng vừa mới vào thành, hai thuộc hạ đột nhiên xuất hiện.

“Đường chủ.”

Hai thuộc hạ này vô cùng thân thuộc với Tô An Lâm, họ là người dưới trướng của Vương Lai Phúc, người đầu tiên đi theo hắn.

“Các ngươi ở đây đón ta làm gì? Không cần làm vậy, tất cả trở về đi.”

Tô An Lâm nhíu mày.

Sắc mặt hai tên thuộc hạ khó coi, một người trong đó vội vàng nói: “Đường chủ, chúng ta không phải tới đón tiếp ngài, mà là có rắc rối rồi.”

"Phiền phức?"

Ánh mắt Tô An Lâm nhíu lại:

"Ai dám tìm ta gây phiền phức? Nói, có chuyện gì xảy ra?"

"Là người của bang Thiết Mã, chúng không những gây rối ở đổ phường của chúng ta, mà còn đả thương không ít huynh đệ. Đại ca Vương Lai Phúc và Diêu Thái Minh đều đã qua đó, nhưng không ngờ cũng bị bọn chúng đánh, đặc biệt là đại ca Vương Lai Phúc, bây giờ đã bị bọn chúng bắt đi rồi."

"Dám bắt người của ta, đám người bang Thiết Mã này rốt cuộc có lai lịch như thế nào?"

Tô An Lâm quát.

Ở bên cạnh, Mã Lai Hỉ cũng nhíu mày.

Lần này, hắn rời đi cùng Tô An Lâm, nghe thấy huynh đệ Diêu Thái Minh của mình gặp chuyện không hay, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.

Hắn bước tới, nói:

"Bang Thiết Mã là thế lực của phó bang chủ, xem ra lần này là do phó bang chủ Mã Minh Sơn giở trò sau lưng rồi."

Hắn biết Mã Minh Sơn và Tô An Lâm không hợp nhau, nên khẳng định mười phần là hắn ta cố ý gây chuyện.

Giọng điệu của Tô An Lâm lạnh lùng:

"Mã Minh Sơn sao, vừa đúng lúc ta cũng muốn đối phó với hắn!"

Vốn hắn cũng không tính gây chuyện.

Nhưng lần này, không nói đến việc Mã Minh Sơn cố ý phái hắn đi đối phó với thủy quái, mà còn để thủ hạ dưới tay đối phó với thủ hạ của hắn.

Năm lần bảy lượt như vậy, cho dù tính tình của Tô An Lâm có tốt cỡ nào thì trong lòng cũng cực kỳ giận dữ.

Đoạn Đĩnh hạ giọng nói:

"Lần trước ngươi cố ý giả vờ thụ thương, chắc chắn Mã Minh Sơn cho rằng ngươi đang bị thương nên mới cho người ra tay với thủ hạ của ngươi. Nếu ngươi còn không trở lại, hắn sẽ không còn kiêng dè gì nữa. Hay ngươi trở về đi, ngươi đang bị thương, cũng không thể ứng phó với hắn được."

"Ha ha, nếu hắn thật sự nghĩ như vậy thì hắn sai rồi."

"Tô An Lâm, ngươi tính làm gì?"

"Bang Thiết Mã đúng không?"

Tô An Lâm vặn cổ răng rắc, nhìn Mã Lai Hỉ, nói:

"Ngươi có biết bang Thiết Mã ở đâu không?"

Mã Lai Hỉ vội vàng gật đầu:

"Biết, bang chủ của bang Thiết Mã là thủ hạ của Mã Minh Sơn, đã đi theo hắn rất nhiều năm, thực lực ở khoảng nội khí tầng ba, nhưng căn cơ của hắn khá thâm hậu."

Tô An Lâm cười lạnh lùng:

"Dẫn đường."

Đoạn Đĩnh nhíu mày:

"Có cần phải nói một tiếng với bang chủ hay không? Ngươi vừa mới lập công lớn, theo lý mà nói bang chủ cũng sẽ không làm gì ngươi..."

Tô An Lâm quay đầu nhìn về phía Đoạn Đĩnh:

"Không, nếu ta có biểu hiện càng tốt, bang chủ sẽ càng cảnh giác. Lần này chúng ta bị phái đi, bang chủ cũng không giúp ta nói chuyện."

"Vậy ý của ngươi là..."

"Cho nên tuyệt đối không được nói chuyện này với bang chủ, ta phải giết trước tâu sau!"

Tô An Lâm nhảy lên ngựa, nhìn Đoạn Đĩnh rồi nói:

"Đoàn đường chủ, chuyện này không liên quan đến ngươi, ta sẽ tự mình đến bang Thiết Mã. Mã Lại Hỉ, dẫn đường!"

"Vâng!"

Một đám người phi ngựa như điên.

Trong mắt Tô An Lâm lúc này, một luồng sát khí nồng đậm đã ngưng tụ thành thực chất.

Nếu người thường nhìn vào mắt Tô An Lâm, chắc chắn sẽ bị dọa đến mức hai chân run rẩy, ngay cả đứng cũng thấy khó khăn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right