Chương 572: Thì Ra Là Ngươi
“Ngươi gấp cái gì? Ta còn chưa ăn no sao có thể lấy lễ vật ra ngay được?”
Tô An Lâm muốn trêu chọc Trần Như Huyên, hắn phát hiện dáng vẻ sốt ruột của Trần Như Huyên cũng rất thú vị.
“Ngươi cố ý làm ta tò mò, ngươi thật xấu xa.”
Thấy dáng vẻ gian xảo của Tô An Lâm, sao Trần Như Huyên không biết Tô An Lâm đang nghĩ gì được.
“Như Huyên, đã lâu không gặp, chúng ta qua đó ngồi một lúc nhé.”
Chính vào lúc này, Phương Trọng bước đến. Trong mắt hắn hoàn toàn không có người khác, chẳng thèm nhìn Tô An Lâm lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm Trần Như Huyên. Khi Trần Như Huyên thấy Phương Trọng cũng sửng sốt một lúc:
“Phương Trọng, ngươi đến rồi à.”
“Ừm, chúng ta đi thôi, vừa khéo ta có chút chuyện muốn nói với ngươi.”
Nói xong, ánh mắt hắn mới dời đến bên người Tô An Lâm, giọng điệu mang theo vẻ thẩm vấn:
“Ngươi đi đi, ta muốn trò chuyện riêng với Như Huyên.”
Tô An Lâm biết hắn là Phương Trọng, tất nhiên cũng không khách sáo:
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái gì à?”
Phương Trọng hỏi ngược lại một câu, dường như rất ngạc nhiên, vậy mà có người hỏi hắn dựa vào cái gì, lập tức giận quá hóa cười.
“Chắc ngươi không biết ta là ai nhỉ?”
“Vậy ngươi có biết ta là ai không?”
Tô An Lâm nói, Phương Trọng vừa định lên tiếng, sau lưng có người đến gần, thấp giọng nói bên tai hắn:
“Người này là đường chủ bang Sơn Hải, Tô An Lâm!”
Tô An Lâm! Sắc mặt Phương Trọng bỗng u ám.
“Thì ra ngươi là Tô An Lâm.”
“Là ta, sao hả?”
Tô An Lâm thản nhiên nói.
“Ta cũng từng nghe nói vài chuyện của ngươi, hình như thực lực không tệ, trong thời gian ngắn đã ngồi lên vị trí phó đường chủ của Hồng Hoa Đường, có phải ngươi cho rằng như vậy rất ghê gớm đúng không??”
“Ta muốn nói cho ngươi biết, đây cũng chỉ là những chuyện náo loạn cỏn con trong bang phái, nếu ngươi ở trong quân đội của ta, chẳng qua chỉ là khoa tay múa chân thôi.”
Tô An Lâm cười khẽ:
“Như vậy mà là khoa tay múa chân à, thật sự rất tò mò thực lực của ngươi thế nào đấy.”
Phương Trọng mỉm cười khinh thường, dường như hoàn toàn không xem Tô An Lâm ra gì.
“Bỏ đi, vốn muốn dạy dỗ ngươi, nhưng bây giờ nhìn lại chẳng qua ngươi cũng chỉ có chút sức mạnh hoang dã thôi.”
Hắn lắc đầu nhìn về phía Trần Như Huyên:
“Như Huyên, ta thật sự có chuyện muốn nói với ngươi, biết sinh nhật của ngươi ta cố ý mua chút lễ vật, đều là đồ ngươi thích đấy, đi thôi.”
Không cho người ta lên tiếng, hắn duỗi tay muốn kéo Trần Như Huyên qua. Trần Như Huyên giật mình, vội vàng lùi về sau mấy bước nói:
“Phương Trọng, ngươi đừng động tay động chân, có gì thì nói đàng hoàng.”
“Như Huyên, chẳng phải ta đang nói chuyện đàng hoàng với ngươi sao, ngươi sợ ta như vậy làm gì?”
Hắn vẫn muốn lôi kéo Trần Như Huyên nhưng Tô An Lâm lại ngăn cản trước mặt hắn:
“Ngại quá, Như Huyên không muốn đi với ngươi, có gì thì ngươi cứ nói ở đây đi.”
“Mợ nó ngươi cút ra cho ta.”
Hắn muốn đẩy Tô An Lâm nhưng không ngờ sức lực Tô An Lâm không nhỏ, vậy mà không nhúc nhích gì.
“Hửm?”
Phương Trọng sửng sốt:
“Ngươi thật sự muốn chống đối ta?”
“Phải thì sao?”
Tô An Lâm thản nhiên đáp.
“Hahaha, được, hay lắm, từ nhỏ Phương Trọng ta đã vào quân đội rèn luyện, giết địch vô số, lập công lao hiển hách, đã bao nhiêu năm không trở về, xem ra có vài người không biết sự lợi hại của ta.”
Đột nhiên Phương Trọng nhìn chằm chằm Tô An Lâm với ánh mắt như xem trò cười:
“Bây giờ ngươi còn muốn khiêu chiến với ta sao?”
“Ta sẽ theo đến cùng.”
Lúc hai người đối chọi gay gắt, người xung quanh đều chấn động.
“Tô An Lâm này thật sự rất to gan.”
“Không hổ là ngươi vừa giải quyết phó bang chủ Mã Minh Sơn.”
“Nhưng nếu Phương Trọng đối đầu với Tô An Lâm chưa chắc đã giành phần thắng.”
“Cũng không hẳn, Phương Trọng gia nhập quân đội, công pháp trong đó cao hơn mạnh hơn, dù gì cũng là kẻ chém giết vạn người, trong tay chắc chắn phải có vài kỹ năng.”
“Đúng vậy, hơn nữa Phương Trọng là nhi tử tướng quân, sao có thể kém cỏi được?”
“Như vậy xem ra Tô An Lâm xui xẻo rồi.”
Không ít người nhìn về phía Tô An Lâm, cảm thấy Tô An Lâm xong đời rồi. Mắt thấy hai người giương cung bạt kiếm, Trần Như Huyên hơi đau đầu.
“Phương Trọng, Tô An Lâm là khách của ta, hi vọng ngươi sẽ không gây chuyện.”
Phương Trọng mỉm cười:
“Ta hiểu, Tô An Lâm, ngươi nên cảm thấy may mắn vì lúc này đang ở sơn trang Hiếu Phong! Nếu không phải nể mặt họ, hôm nay ngươi không giữ nổi đầu mình nữa đâu. Ngươi…tin hay không?”
Tin hay không! Ba chữ này vừa thốt qua, người xung quanh đều nhướng mày. Vấn đề này quả thật là câu hỏi tử vong. Nếu Tô An Lâm nói tin sẽ rất mất mặt, còn nếu hắn nói không tin, để giữ thể diện chắc chắn Phương Trọng sẽ đối phó Tô An Lâm. Cho nên bất kể Tô An Lâm trả lời thế nào đều là cục diện chết chóc. Tô An Lâm thản nhiên lên tiếng:
“Ta không tin!”
Ầm! Phương Trọng lập tức dâng trào khí thế:
“Như Huyên, ta vốn muốn nể mặt ngươi, nhưng tiểu tử này không hiểu chuyện.”
“Ngươi muốn thế nào?”