Chương 573: Mong Ngươi Đừng So Đo Với Hắn
Trên người Tô An Lâm cũng dâng lên luồng khí, bộc phát cảnh giới nội khí, chẳng hề sợ hãi Phương Trọng.
“Ta từng hứa với Như Huyên sẽ không gây chuyện trong nhà nàng, chờ ngươi ra ngoài cứ đợi đó cho ta. Trừ khi ngươi rời đi từ cửa sau, hahaha…”
Phương Trọng có không ít binh sĩ ở bên ngoài, chờ Tô An Lâm ra ngoài, đám binh sĩ kia sẽ đồng loạt ra tay. Bang phái lợi hại đến mấy thì đã sao? Làm sao có thể chống đối với cơ quan triều đình được? Cho nên lúc này không ít người nhìn Tô An Lâm với ánh mắt như nhìn người chết. Tô An Lâm mỉm cười:
“Nếu ngươi ra tay với ta, ngươi cứ yên tâm, ngươi sẽ chết đầu tiên.”
Luồng khí của Tô An Lâm lập tức khóa chặt Phương Trọng. Quả thật trên người Phương Trọng có sát khí. Đây là sát khí ngưng tụ do đã giết quá nhiều người. Nhưng chỉ có sát khí thôi cũng vô dụng, còn cần phải có thực lực nữa. Trong ánh mắt của Tô An Lâm, thanh máu của Phương Trọng chỉ có 200 thôi. Tuy cũng bước vào cảnh giới nội khí nhưng nói thật có lẽ thực lực của hắn còn chẳng bằng Mã Minh Sơn. Thực lực thế này làm sao đấu với hắn được?
“Chết đầu tiên!”
Phương Trọng nhận ra Tô An Lâm đang uy hiếp hắn, lập tức bùng lên lửa giận. Nhiều năm rồi chẳng ai dám đứng trước mặt uy hiếp hắn như vậy. Hắn vừa định ra tay, đột nhiên cảm nhận được một hơi thở khác biệt bao phủ toàn thân hắn. Nhất là phần cổ, dường như có một thanh dao găm đang đâm vào động mạch của hắn. Điều này khiến ánh mắt hắn nghiêm nghị, không dám nhúc nhích, càng không dám nói năng lung tung. Cuối cùng hắn trông thấy Tô An Lâm bật cười, đột nhiên đến gần thấp giọng nói:
“Ngươi đã chết một lần rồi.”
Cảm giác khủng hoảng chớp mắt lan ra khắp người Phương Trọng. Hắn đã chết một lần rồi. Nếu là trước đây, chắc chắn hắn sẽ không để ý câu này. Nhưng lần này hắn biết Tô An Lâm không hề nói bậy.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Cách đó không xa, Đoàn Dĩnh đỡ tay Dương Văn Lý bước đến. Phương Trọng nhìn thấy Dương Văn Lý, vội vàng bước qua, cực kì cung kính:
“Hầu gia, ngươi cũng ở đây à.”
“Đi ngang qua đây, xử lý chút chuyện, sao thế?”
Dương Văn Lý nhìn thoáng qua Tô An Lâm hỏi.
“Hầu gia, vừa rồi ta và Tô An Lâm có chút mâu thuẫn.”
“Mâu thuẫn với Tô đường chủ à? Tô đường chủ là người tốt, ta thấy do ngươi lại gây chuyện nữa rồi, phải không?”
Lời nói của Dương Văn Lý lập tức khiến mọi người chấn động. Phải biết tuy Phương Trọng là nhi tử của tướng quân, nhưng ngay cả phụ thân của Phương Trọng cũng là thủ hạ của Dương quốc công. Cho nên Phương Trọng mới cung kính với Dương Văn Lý như vậy. Mà bây giờ Dương Văn Lý lại nói giúp cho Tô An Lâm, khiến mọi người chẳng hiểu ra sao. Nhất là Phương Trọng, hắn lập tức sửng sốt.
“Sao thế, ta nói sai à?”
Dương Văn Lý nói với Phương Trọng.
“Không…không sai, tạ hầu gia chỉ dạy.”
Phương Trọng còn có thể nói gì được nữa. Quan lớn hơn một cấp cũng đủ đè chết người, bọn họ làm lính, không sợ trời không sợ đất chỉ sợ cấp trên.
“Lui xuống đi, nhớ kỹ, Tô đường chủ là bạn tốt của ta, nếu hắn gặp uất ức gì ta sẽ chỉ hỏi ngươi thôi đấy!”
Dương Văn Lý lại dặn dò thêm một tiếng. Bấy giờ tất cả mọi người càng thêm chắc chắn, Tô An Lâm rất thân với Dương Văn Lý. Phương Trọng gật đầu, sau đó cáo từ. Bấy giờ Dương Văn Lý mới cùng Đoàn Dĩnh đi đến trước mặt Tô An Lâm. Trần Như Huyên chớp mắt, rất tò mò từ lúc nào mà Tô An Lâm lại quen biết với nhân vật như Dương Văn Lý. Phải biết Dương quốc công không chỉ là đại thần của triều đình, còn là hoàng thân quốc thích, địa vị cao không tầm thường. Nhất là vị Dương Văn Lý công tử này, tuổi còn trẻ đã dẫn binh đánh trận. Phụ thân của Phương Trọng làm việc dưới trướng Dương quốc công.
“An Lâm huynh, tiểu tử Phương Trọng cả ngày chỉ biết đánh trận, không hiểu đối nhân xử thế, mong ngươi đừng so đo với hắn.”
Dương Văn Lý biết thực lực của Tô An Lâm, trong lòng rất rõ ràng nếu thật sự ra tay, chắc chắn Phương Trọng không phải đối thủ của Tô An Lâm. Tô An Lâm không trả lời, chỉ nói:
“Dương công tử, gần đây chuyện của âm tông xử lý thế nào rồi?”
“Tiêu diệt được một vài người, nhưng nghe nói gần đây âm tông đã bị chia cắt tan tác, thế mà vẫn có ý đồ muốn giết ta.”
Tô An Lâm nói:
“Nếu ngươi không để ý có thể đến Hồng Hoa Đường của ta, chỗ của ta tuyệt đối an toàn.”
Đoàn Dĩnh cười nói:
“Tô đường chủ, vừa rồi Dương công tử đã nói, mấy ngày nay sẽ ở thuyền hoa của ta.”
Tô An Lâm đáp:
“Vậy ngươi phải chăm sóc Dương công tử thật tốt đấy, lỡ người của âm tông đến sẽ vô cùng nguy hiểm.”
“Vừa nãy chúng ta còn nói đến chuyện đó, nếu người của âm tông thật sự đến tìm ta, vừa khéo ta có thể ra tay đối phó.”
Dương Văn Lý tự tin mỉm cười, xem ra đã có đầy đủ thủ đoạn để đối phó.
“Có gì cần giúp đỡ cứ việc nói với ta.”