Chương 673: Ta Vô Tội
"Ta họ Liễu, là đại hộ vệ của địa chủ Ngô gia, ta đưa phu nhân nhà ta đi cầu con, đều chết rồi, huynh đệ của ta đều đã chết, thành đồ ăn của đám phụ nhân kia, thế mà, thế mà độc phụ kia còn muốn..."
Hắn còn chưa dứt lời, một sợi tơ màu trắng đã rơi mạnh từ trên không xuống, quấn lấy cổ của hắn.
Sợi tơ kéo một phát, đầu Liễu hộ vệ rơi xuống đất.
Đôi mắt hắn mở thật to, hiển nhiên là chết không nhắm mắt.
Ánh mắt Tô An Lâm co lại, vung một quyền lên trên trời.
"Ầm ầm!"
Một quyền này trực tiếp xuyên thủng nóc nhà.
Một con nhện tám chân khổng lồ rơi xuống.
"Thanh máu: 300/300."
Tô An Lâm quát khẽ, lại đấm ra một quyền vào trán con nhện.
Một tiếng ầm vang, con nhện ngã xuống, thanh máu về không.
"Hừ, chỉ sợ nơi này là sào huyệt của nhện!"
Tô An Lâm hừ nhẹ một tiếng.
Nhưng hắn vẫn không hiểu một điều.
Vì sao nơi này lại con tin đồn về Tống Tử nương nương.
Còn nữa, hộ vệ họ Liễu này nói hắn tới cùng phu nhân, vì sao lại nói độc nhất là lòng dạ đàn bà?
Đang thấy khó hiểu, một hộ vệ đột nhiên chạy từ bên ngoài tới.
"Bang chủ, chúng ta bắt được một phụ nhân ở hậu viện."
"Dẫn tới!"
"Rõ!"
Một lát sau, một phụ nhân ăn mặc sang trọng quý phái run rẩy đi tới.
"Đừng giết ta, đừng giết ta, ta vô tội, ta và người của ta đến xin con, nhưng đột nhiên lại có một con nhện lớn xuất hiện ăn mất người của ta, ta không biết gì hết."
Tô An Lâm nhíu mày, hắn chú ý tới bụng phụ nhân này phình lên giống như đang có thai.
"Ngươi đang mang thai?"
Vợ lão Lưu bên cạnh nói.
Mặc dù nàng chưa từng sinh con, nhưng vì để sinh con nên cũng từng tiếp xúc với không ít phụ nữ mang thai.
Bởi vậy nàng rất tinh mắt, nhìn một cái liền nhận ra hình như phụ nhân này đang mang thai.
Phu nhân sờ bụng, khẽ gật đầu:
"Hình...Hình như mang thai, ta không rõ lắm."
Tô An Lâm hỏi:
"Ngươi đến đây để xin con, nhưng ngươi đã có thai, đây là chuyện gì?"
"Ta...trước kia ta không có con, nhưng tối hôm qua ở chỗ này thành kính quỳ lạy Tống Tử nương nương, ta liền có."
"Cái gì? Tống Tử nương nương linh như vậy?"
Vợ lão Lưu kích động muốn nhảy dựng lên.
Lão Lưu cũng hưng phấn:
"Ha ha ha, bang chủ, ngươi nghe thấy chưa, linh nghiệm, thật sự là linh nghiệm!"
"Còn chưa biết rõ mọi chuyện đâu, kích động cái gì sao?"
Triệu Kỳ nhìn ra sắc mặt Tô An Lâm không thích hợp, quát lớn.
"Không có cái gì không thích hợp cả, thật sự là linh nghiệm: "
Phu nhân có chút sợ hãi ánh mắt của Tô An Lâm, nói.
"Linh nghiệm sao? Vậy ta hỏi ngươi, những hộ vệ kia của ngươi chết như thế nào?"
Tô An Lâm trừng mắt nhìn nàng, hỏi.
Lần này, phu nhân không dám nói tiếp nữa:
"Bị...Bị nhện giết chết?"
"Là như thế thật sao?"
Bỗng nhiên, Tô An Lâm rút đao chỉ vào bụng phụ nhânb khiến nàng giật nảy mình.
"Trong bụng ngươi thật sự là trẻ con sao?"
"Ngươi...Ngươi muốn làm cái gì?"
Lúc nàng nói chuyện, Tô An Lâm chú ý tới trong miệng của nàng dính nhơm nhớp.
Điều này khiến hắn nhớ tới hai người.
Lúc đối phó với Lý Khánh Sơn, hắn đã đánh với hai ni cô, miệng của các nàng cũng dính nhớp như thế.
Đó là bởi vì bọn họ bị nhện ký sinh, mặc dù trở nên rất mạnh, nhưng trong cơ thể toàn là trứng nhện!
Dường như Tô An Lâm đã hiểu ra cái gì đó.
"Ta hiểu rồi, cái gọi là cho con, căn bản không phải cho con, mà là để các ngươi sinh nhện! Trong bụng của ngươi toàn là trứng nhện! Về phần đám hộ vệ của ngươi, tất cả đều đã thành thức ăn cho nhện, đúng không?"
Lời của Tô An Lâm khiến sắc mặt phu nhân trắng bệch.
Nàng không nghĩ tới thế mà Tô An Lâm lại nói đúng hết.
"Xem ra ta nói đúng."
Tô An Lâm nhìn sắc mặt của nàng, cười lạnh:
"Ngươi vì muốn có con, chắc hẳn còn lừa gạt Liễu hộ vệ, vừa rồi ngươi còn tấn công hắn, muốn biến hắn thành đồ ăn, đúng không? Chỉ là bởi vì chúng ta tới, đã quấy rầy kế hoạch của ngươi!"
Triệu Kỳ nghe xong, hơi biến sắc:
"Không trách người kia lại kêu độc nhất là lòng dạ đàn bà, hóa ra là bởi vì điều này!"
Trong lòng hắn càng thêm bội phục Tô An Lâm.
Không chỉ có thực lực mạnh mẽ mà quan trọng là còn rất thông minh.
Sao vừa rồi hắn lại không nghĩ đến điều này chứ.
Phu nhân vội lắc đầu:
"Không không không, đây đều là suy đoán của ngươi, không phải như thế."
"Lại còn cãi chày cãi cối? Thôi, mổ bụng ngươi ra là biết ta nói thật hay giả!"
"Gào!"
Đúng lúc này, phu nhân bỗng nhiên nhảy lên không.
Nàng há miệng bắn tơ mỏng về phía Tô An Lâm.
Sợi tơ nhìn vô cùng mềm mại, nhưng lúc tiếp xúc với quần áo của Tô An Lâm lại sắc bén đến mức cắt đứt quần áo của hắn.
Tô An Lâm nhướng mày:
"Biết ngay là ngươi có vấn đề mà."
Hắn dùng sức kéo sợi tơ lại.
Phu nhân hơi biến sắc, cả người bị kéo ngã xuống đất.
Triệu Kỳ và những cao thủ khác lập tức ra tay, nhao nhao bắt lấy cánh tay phu nhân.
Sau đó túm nàng đến trước mặt Tô An Lâm.
"A..."
Phu nhân gào thét lớn, giờ phút này nàng làm gì còn vẻ quý phái sang trọng như trước.