Chương 674: Phụ Nhân
Trong miệng nàng toàn là chất lỏng màu trắng dính nhớp, vô cùng buồn nôn.
Tô An Lâm tóm lấy cổ phu nhân, sau đó kéo một cái, giật quần áo nàng ra để lộ bụng của nàng.
Vèo vèo vèo...
Đúng lúc này, từng cái chân nhện như xúc tu đột nhiên lao ra từ trong bụng nàng, đâm về phía đám người xung quanh.
"A, ta giết các ngươi."
Tô An Lâm hừ lạnh một tiếng, tiện tay bắt lấy đám xúc tu đâm về phía hắn, dùng sức bứt một cái, xúc tu liền bị hắn kéo đứt.
Xoẹt.
Tô An Lâm quét đại đao qua, bụng phu nhân bị mổ, từng quả trứng nhện màu trắng rơi xuống.
"Nhìn xem, đây chính là đứa con mà ngươi nói, con của ngươi chỉ là một đống trứng nhện thôi."
"A!"
Phu nhân hoảng sợ kêu to.
Nàng không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào, chỉ là sau khi nhìn thấy từng quả trứng nhện đó, nàng liền cảm thấy tê cả da đầu.
Đừng bảo là nàng, những hộ vệ khác cũng đều buồn nôn nhíu mày.
Bịch bịch!
Phu nhân ngã xuống đất, đau khổ kêu rên:
"Tại sao con của ta lại có thể như vậy, làm sao lại thế, ta chỉ muốn một đứa bé thôi..."
"Cái gọi là Tống Tử nương nương chỉ là một âm mưu, có người giật dây lừa từng phụ nhân đến đây, sau đó giết nam nhân, biến phụ nhân thành quái vật nuôi nhện cho bọn họ!"
Tô An Lâm trầm giọng nói.
Ánh mắt Triệu Kỳ ngưng lại, lúc hắn muốn vung đao chém chết phu nhân, Tô An Lâm lại ngăn cản hắn.
"Để ta!"
Phập phập!
Đầu phụ nhân rơi xuống.
Con muỗi nhỏ cũng có thịt, chuyện giết người này, Tô An Lâm vẫn quyết định tự mình làm.
"Thiêu chỗ này đi, ta muốn tra ra người phía sau màn ở nơi nào!"
Tô An Lâm quát.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên những tiếng hò hét ầm ĩ hỗn loạn.
"Không xong rồi bang chủ, có hai người vào rừng đi tiểu, đột nhiên kêu thảm một tiếng rồi mất tích, chúng ta nhìn thấy có sinh vật thần bí to lớn đi lại khắp nơi, giống như...giống như một con nhện lớn."
"Không chỉ có một con!"
Lại có thêm một người chạy vào, vẻ mặt hoảng sợ:
"Không...Không xong rồi, xung quanh có rất nhiều nhện lớn, chúng đã bao vây chúng ta."
"Có bao nhiêu con?"
Tô An Lâm hỏi.
"Hình như, hình như có trên trăm con."
"Cái gì!"
Triệu Kỳ nghe vậy thì tối sầm mặt.
"Trên trăm con, sao chỗ này lại có thể có nhiều như vậy được?"
…
"Triệu Kỳ, đừng hoảng! Nhện lớn bình thường cũng không mạnh lắm đâu, mạnh là những con được ký sinh kia mà thôi."
Tô An Lâm sờ lấy lưỡi đao trong tay, bình tĩnh nói.
Cây đao này của hắn chỉ là cây đao bình thường, Huyền Thiết đại đao trước đó đã bị hư trong trận chiến đấu với Lý Khánh Sơn rồi.
"Mang Chấn Thiên Phủ của ta ra đây!"
"Vâng!"
Rất nhanh, thủ hạ mang Chấn Thiên Phủ tới.
Lưỡi búa này có được từ trận chiến trước đó, vẫn chưa dùng nhiều, bây giờ, hắn muốn đại sát tứ phương, tất nhiên phải dùng thanh rìu này rồi.
"Trước tiên từ từ châm lửa đốt chỗ này đã, tất cả mọi người đưa xe ngựa bao vây ở giữa, kết thành hình tròn, bảo vệ lẫn nhau!"
Tô An Lâm nhanh chóng hạ lệnh.
"Vâng!"
Mấy trăm người bên ngoài nhanh chóng kéo xe ngựa đến cổng miếu thờ.
Hơn một trăm người nhanh chóng xếp thành một đội hình phòng thủ.
Cũng đúng lúc này, từng sợi tơ bắn về bốn phía.
Vút vút vút!
"Cẩn thận."
Triệu Kỳ rống to:
"Mấy người chúng ta vào trước.”
Hắn dẫn ngựa đi đâu, mang theo mấy chục cao thủ xông vào rừng cây.
Tuy số lượng nhưng con nhện lớn này nhiều, nhưng đúng như lời Tô An Lâm nói, thực lực của nhện lớn bình thường này rõ ràng yếu hơn nhiều.
Tô An Lâm cũng bắt đầu hành động.
Bên trong ánh mắt của hắn, trong khu rừng này, ngoại trừ nhện lớn ra còn có mấy thanh máu vô cùng rõ ràng.
“Nhện lớn: 99/ 99.”
“Nhện lớn: 101/101.”
“Nhện quái: 289/289.”
“Nhện quái: 300/300.”
Với nhện lớn bình thường, thanh máu chỉ có trên dưới 100, nhưng nếu là nhện quái se tăng lên một cấp độ cao hơn.
Tô An Lâm thấy rõ những con nhện lớn này thật ra đều là do nhện quái điều khiển.
Cái gọi là nhện quái thật ra là vật ký sinh của nhện.
Vài người phụ nữ có trứng nhện trong cơ thể thì sẽ biến thành nhện quái, duy trì suy nghĩ và động tác của người trước đó.
Trông không khác gì người bình thường, nhưng thật ra thuộc loại nhện quái.
"Môn phái này đúng thật là buồn nôn mà!"
Tô An Lâm kêu lên một tiếng, cấp tốc lao ra ngoài.
Mục tiêu của hắn là những con nhện quái có thanh máu cực cao kia.
Hắn lao vào trong rừng cây, phát hiện hai con nhện lớn đang giơ cao chân trước, nhanh chóng đâm về phía hắn.
"Cút!"
Tô An Lâm khẽ quát, quét thanh rìu ngang qua.
"Phong Ma Cuồng Đao Trảm."
Khí chất cả người hắn bỗng nhiên thay đổi.
Giờ khắc này, không điên thì không sống nổi!
Hắn tiến vào trong bầy nhện lớn, vung rìu chặt liên tục, giống như chém dưa thái rau vậy, chém nhện lớn thành từng mảnh.
Những con nhện lớn này cũng chỉ có thân hình khổng lồ hơn một chút mà thôi, nhưng thực tế sức phòng thủ đều rất kém.
Trong chớp mắt, trên người Tô An Lâm là một đống chất nhầy dính nhớp, bốc mùi hôi thối.
Cùng lúc đó, Triệu Kỳ mang theo người chống cự với vô số tơ nhện mà nhện lớn phun ra.
Trên tơ những con nhện lớn này đều có dịch nhờn, một khi dính phải thì rất dễ bị ảnh hưởng.
Không ít người đã bị treo ở trên cây, toàn thân đều là tơ nhện.
Phốc phốc phốc!
Bỗng nhiên, từng sợi tơ nhện bay vụt qua, xuyên qua cơ thể của hai người.
"A!"
Hai cao thủ kêu thảm thiết.