Chương 678: Xem Rõ Nội Tình
Nhất là Hiếu Phong sơn trang, rất nhiều người đã dời đi đến trà trang ở nông thôn. Họ tuyên bố ra bên ngoài rằng sẽ không định tranh đoạt bất kỳ Thánh khí gì cả, rõ ràng là muốn khiêm tốn
Vùng biển lân cận vùng đảo Vô Danh kia, sóng biển ở đó cũng đã càng lúc càng dịu lại, ước chừng không bao lâu nữa đã có thể tiến về phía hòn đảo.
Tô An Lâm hiện tại đang chuẩn bị, mỗi ngày đều sẽ có người giám sát những tàu thuyền tiến vào phía hòn đảo, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến đến đảo Vô Danh.
Sáng sớm ngày hôm nay, Tô An Lâm vừa chuẩn bị ra ngoài, Hiếu Phong sơn trang bỗng nhiên phái người đến báo tin.
Trưởng lão của đại tông môn phái Ngũ Hành đến đây dự định sẽ xem thử tiểu bối của Hiếu Phong sơn trang, nếu như phát hiện ra người có thiên phú nổi trội thì sẽ đón đến phái Ngũ Hành để rèn luyện.
Trong thời gian này, Tô An Lâm cũng coi như hiểu rõ được chỗ lợi hại của phái Ngũ Hành.
Truyền thừa của phái Ngũ Hành hơn mấy ngàn năm, nghe nói trong môn phái có đến hơn ngàn đệ tử, số lượng vô cùng to lớn.
Đương nhiên đây không phải là điểm mấu chốt, mấu chốt là nghe nói môn phái này có bí pháp thăng thiên, họ sẽ đưa những đệ tử có thiên phú dị bẩm đi đến tông môn hải ngoại.
Thăng thiên à, Tô An Lâm cũng rất khao khát điều này.
Hắn cũng chẳng phải Thánh nhân gì cả, sao có thể không quan tâm được chứ?
Cho nên ngày đó khi mà Trần Như Huyên đề nghị nếu như trưởng lão phái Ngũ Hành tới đây, nàng sẽ phái người tới báo cho hắn, đến lúc đó để trưởng lão xem thử thực lực của hắn, và Tô An Lâm đã đồng ý với nàng.
Ngộ nhỡ được trưởng lão chọn trúng thì hắn sẽ có thể cùng đi đến phái Ngũ Hành rồi.
Cho dù thế nào, Tô An Lâm cũng đã quyết định qua đó xem sao.
Còn về việc có đồng ý đi đến phái Ngũ Hành hay không, hắn cần phải xem rõ ràng nội tình đối phương mới biết được.
Đừng để lúc đó khoác lác dữ dội nhưng trên thực tế thực lực lại còn chẳng bằng với Lý Khánh Sơn, vậy thì buồn cười lắm.
Nha hoàn báo tin sau khi đã nói rõ mọi việc còn cúi thấp đầu nói thêm:
“Tô bang chủ, hiện tại phải xuất phát ngay đi để tránh đến không kịp lúc, lỡ như cao nhân của phái Ngũ Hành đi rồi, vậy thì đáng tiếc lắm.”
Tô An Lâm gật đầu:
“Bây giờ ta xuất phát, Vương Lai Phúc, thưởng tiền cho vị tiểu thư này đi.”
“Dạ, Bang chủ.”
Vương Lai Phúc mang một hộp gỗ nhỏ tới, bên trong là năm thỏi vàng.
Món đồ này làm cho nha hoàn ngạc nhiên mừng rỡ vô cùng, nàng ta gật đầu khom lưng liên tục nói:
“Đa tạ Bang chủ, đa tạ Bang chủ.”
Tô An Lâm thản nhiên phất tay:
“Không có gì đâu, vậy chúng ta đi thôi.”
Về việc có thể được đối phương chọn lựa hay không, Tô An Lâm vô cùng thong thả yên tâm.
Với thực lực của hắn mà còn không vừa ý thì đúng là tức cười!
…
Đình viện Hiếu Phong sơn trang.
Ở ven hồ, một nữ tử trông rất trẻ tuổi mặc áo bào trắng, hai bên tóc mai đã lấm tấm hoa râm, bà ta đang đứng ngạo nghễ ở đó ngắm nhìn đàn cá bơi trong hồ.
Trong tay bà ta cầm một vốc thức ăn cho cá, tay còn lại bất chợt bốc lấy vài viên thức ăn ném vào trong nước.
Thấy cảnh tượng đàn cá tranh nhau thức ăn, nữ tử mặc đạo bào trắng quay đầu lại, nhìn về phía Trần Như Huyên đang đứng thẳng người ở bên cạnh, lên tiếng hỏi:
“Như Huyên, ngươi nhìn đàn cá trong hồ tranh nhau thức ăn, ngươi thấy được điều gì?”
Thấy được điều gì? Thấy được một mảnh cô đơn.
Trần Như Huyên nói thầm trong lòng.
Đương nhiên là nàng cũng không dám nói ra lời trong lòng.
Trước mặt nữ tử mặc áo bào trắng, lại còn là trưởng lão của phái Ngũ Hành, tên gọi Từ Băng Sương.
Người cũng như tên, lạnh lùng như băng sương.
Ở trong mắt Từ Băng Sương, cho dù là trời long đất lở, người của toàn thế giới có chết hết đi thì ánh mắt Từ Băng Sương vẫn thản nhiên như thế để nhìn mọi thứ.
Hơn nữa bà ta còn cực kỳ thích hỏi người khác những câu hỏi vô cùng quái đản.
Ví dụ như vừa nãy, khi thấy một đàn chim chóc bay ngang qua bầu trời. Lúc đó bà ta liền hỏi một người muội muội của nàng:
“Khi đàn chim bay qua, ngươi thấy được điều gì?”
Muội muội của nàng làm sao hiểu được điều gì, liền nói thẳng là thấy đồ ăn, những con chim kia trông rất ngon.
Khi đó mặt mũi Từ Băng Sương liền tối sầm lại.
Sau đó bà ta chỉ nói một câu, không thể dạy dỗ, rồi thẳng thừng bảo Trần Trung Nguyên đưa đứa con gái nhỏ này đi, không muốn thấy nàng nữa.
Cho nên Trần Như Huyên hiểu rõ Từ Băng Sương làm thế này là để khảo nghiệm người khác.
Nàng cũng không thể nói lung tung để tránh cho Từ Băng Sương tức giận, thế là Trần Như Huyên liền nói:
“Khi ta thấy đàn cá này tranh nhau thức ăn, ta đã thấy được...thế giới vạn vật này, bao gồm cả bản thân chúng ta cũng giống như những con cá đó vậy, vì để sinh tồn vì lợi ích đều phải đấu tranh, muốn thành công thì phải giống những con cá lớn trong hồ kia đánh bại những con cá khác!”