Chương 679: Việc Này Không Thành Vấn Đề
Vẻ mặt của Từ Băng Sương lúc này mới hòa hoãn một chút:
“Ừm, ngươi nói không sai, người tu hành phải đấu với trời, tranh với người, đấu tranh với chính bản thân mình, giống như đàn cá này vậy, kẻ thất bại thì sẽ bị đào thải! Vậy nên ngươi có sợ đấu tranh không?”
Ta sợ, ta rất sợ đánh nhau!
Nhưng ngoài miệng Trần Như Huyên lại nói:
“Ta đây không sợ.”
Nụ cười trên gương mặt Từ Băng Sương càng sâu hơn nữa:
“Tốt, rất tốt, Như Huyên, ngươi có biết không? Ta du lịch ở bên ngoài hai mươi năm, đã nhận hơn mười đồ nhi, nhưng người nào cũng có khuyết điểm, chỉ có ngươi là không tệ, thật sự không tệ.”
Trần Như Huyên lắp bắp kinh hãi:
“Sư phụ, nói như vậy, người đã lớn tuổi rồi sao? Nhưng tại sao trông vẻ ngoài của người giống như vẫn chưa đến ba mươi tuổi vậy, sao lại trông trẻ tuổi như thế?”
Từ Băng Sương sững sờ, bất chợt bật cười.
“Việc này ấy à, ta đương nhiên có cách, ngoài công lực thâm hậu là nguyên nhân khiến cho ta kéo dài tuổi thọ đến trăm năm thì ta còn dùng rất nhiều thứ để bảo dưỡng, chẳng hạn như Thọ lệnh cao, Thiên thủ dịch...Ngươi đoán xem vi sư đã bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ách...bốn mươi sao?”
“Không không không, đoán tiếp xem.”
“Ách...bốn mươi mốt.”
“Hahaha, ngươi nói ta cũng quá trẻ tuổi rồi đó, vi sư đã nhiều tuổi rồi cơ.”
“Không phải là năm mươi rồi đấy chứ, ta thật sự không nhìn ra được.”
Trần Như Huyên lên tiếng, nàng cảm thấy bản lĩnh tâng bốc của mình giỏi lên thấy rõ.
“Khà khà khà…”
Từ Băng Sương bật cười rất vui vẻ.
Bà ta thích nhất là được người khác khen vóc dáng bà ta trông trẻ trung.
Trông lúc nhất thời, bà ta càng vừa mắt Trần Như Huyên hơn nữa, chỉ cảm thấy rằng cô nương này có thể dạy bảo được, tương lai ắt sẽ thành người tài!
“Vi sư đã tám mươi chín tuổi rồi!”
Từ Băng Sương thản nhiên lên tiếng.
“Cái gì, người đã lớn tuổi vậy sao, ta thật sự không nhìn ra được, sư phụ, khi trở về người nhất định phải nói cho đồ nhi biết bí quyết bảo dưỡng nhé, đồ nhi cũng muốn được giống như người vậy.”
“Việc này không thành vấn đề.”
Từ Băng Sương mỉm cười.
Bà ta đã quyết định thu Trần Như Huyên làm đồ đệ, đương nhiên sẽ tiếp nhận xưng hô sư đồ.
Vừa nãy bà ta đã khảo nghiệm, thể chất của Trần Như Huyên vô cùng ưu tú, nàng chính là linh thể ngũ hành hiếm thấy, mà thể chất này rất phù hợp với phái Ngũ Hành của họ.
Phái Ngũ Hành của họ vốn chính là tu luyện ngũ hành.
Kim mộc thủy hỏa thổ!
Mà linh thể ngũ hành của Trần Như Huyên tương ứng cũng là kim mộc thủy hỏa thổ này.
Điều này có nghĩa là chỉ cần đưa cho nàng công pháp tu luyện thích hợp, khai phá ra loại lực lượng kim mộc thủy hỏa thổ, đến lúc đó nàng vẹn toàn có cả tấn công và phòng thủ, sức mạnh vô định, bất khả chiến bại.
Chắc chắn đến lúc đó nàng chính là một đời thiên kiêu.
Nhưng những điều này bà ta vẫn chưa nói với Trần Như Huyên, tránh cho nàng trở nên kiêu ngạo.
Bà ta chỉ nói với Trần Như Huyên rằng thiên phú của nàng cũng không tệ.
Ngoài việc thu nhận Trần Như Huyên ra, bà ta còn phá lệ thu nhận thêm vài nữ đệ tử khác ở nơi này.
Cũng chẳng phải vì những người kia có bao nhiêu thiên phú, chỉ đơn giản là vì nhân tiện mà thôi.
Suy cho cùng, bà ta vô cùng thích Trần Như Huyên, đến lúc đó đi ra bên ngoài, bà ta lo lắng Trần Như Huyên không quen biết được ai, một mình sẽ thấy cô độc, cho nên muốn dẫn theo vài người thân thích của nàng theo để có bạn.
Tu hành vẫn luôn chú trọng tâm trạng thông suốt, nếu như Trần Như Huyên cứ mãi rầu rĩ không vui thì cũng sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành của nàng.
“Đúng rồi sư phụ, người lợi hại như vậy, ta còn có một bằng hữu có thể sắp đến đây rồi, thiên phú của hắn rất tốt.”
Đúng lúc này, khi Trần Như Huyên thấy tâm trạng Từ Băng Sương rất tốt bèn lấy hết can đảm đề cập đến Tô An Lâm.
“Ồ? Ngươi còn có bằng hữu sắp đến đây à? Tên là gì?”
“Tô An Lâm, ách, hắn là nam nhân.”
“Nam nhân?”
Từ Băng Sương nhìn vào gương mặt thiếu tự nhiên của Trần Như Huyên, thoáng chốc như đã hiểu ra được vấn đề, bà ta liền hỏi:
“Thân phận thế nào, tuổi tác bao nhiêu, ngươi và hắn có quan hệ gì?”
“Ta…ta...ta và hắn đương nhiên không có quan hệ gì cả.”
Trần Như Huyên vội vã lên tiếng:
“Chỉ là hắn từng cứu ta một mạng.”
Trần Như Huyên kể lại đại khái chuyện khi đó Tô An Lâm hút độc rắn giúp nàng cho bà ta nghe.
Sau cùng lại còn nói thêm:
“Hiện tại hắn là Bang chủ Sơn Hải Bang, hắn chỉ khoảng hai mươi tuổi thôi nhưng hắn rất lợi hại, nếu không cũng sẽ không lên làm Bang chủ được, thiên phú của hắn tuyệt đối không thành vấn đề.”
“Người trong bang phái, lại còn là Bang chủ sao?”
Từ Băng Sương cau mày càng sâu hơn nữa.
Bà ta chẳng thể nào ưa thích những người trong bang phái.
Bà ta lại nhìn sang vẻ mặt đồ nhi yêu quý của mình.
Vào lúc nguy nan lại cứu mạng Trần Như Huyên, khó tránh lại khiến cho nàng nảy sinh tình cảm khác thường như vậy.