Chương 680: Bỏ Lỡ Thời Cơ Tốt Nhất

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 680: Bỏ Lỡ Thời Cơ Tốt Nhất

Sau đó, tên côn đồ đó da mặt dày một chút, đương nhiên dễ dàng khiến Trần Như Huyên mê muội.

Giờ khắc này Từ Băng Sương như thể thấy hết toàn bộ, trong lòng bà ta có chút bất lực.

Tiểu nữ sinh là dễ bị những tên côn đồ này lừa gạt nhất, bà ta không hy vọng đồ nhi yêu quý của mình cũng sẽ mụ mị vào đó.

Mà cho dù nhân phẩm của Tô An Lâm có thật sự đáng tin, thiên phú có tốt đến thế nào, có thể tốt cho Trần Như Huyên sao?

Ngộ nhỡ hai người lửa gần rơm bốc cháy, nếu như thật sự đã xảy ra gì đó, đối với Trần Như Huyên mà nói, coi như phế bỏ.

Nghĩ đến đây, Từ Băng Sương đang nghĩ xem làm như thế nào để từ chối Tô An Lâm.

“Đúng vậy đó sư phụ, nhân phẩm của Tô An Lâm mong sư phụ cứ yên tâm, chẳng những hắn đã cứu ta mà còn giải vây cho Hiếu Phong sơn trang bọn ta.”

“Ừm, những việc này ta từng nghe phụ thân ngươi nói đến, nhưng mà Như Huyên, ngươi phải hiểu rõ, có một vài nam nhân vì muốn theo đuổi nữ nhân sẽ cố ý thể hiện ra một số việc, ngươi nhất định đừng cho rằng đó chính là bản tính của họ, nếu như ngươi nhận định như vậy, ngươi sẽ vô cùng thất vọng, có hiểu chưa?”

Trần Như Huyên có chút khó hiểu, sư phụ nói đến việc này để làm gì?

“Ta đã hiểu.”

Lúc này, nha hoàn được Trần Như Huyên phái ra ngoài báo tin cho Tô An Lâm đến đã về đến nhà.

Nha hoàn gật đầu rồi nói với Trần Như Huyên:

“Tiểu thư, Tô công tử đến rồi.”

“Sư phụ, vậy ta bảo Tô An Lâm đến đây nhé?”

Trần Như Huyên nhỏ giọng nói.

“Bảo hắn đến đây đi.”

Từ Băng Sương thản nhiên khoát tay, bà ta đã nghĩ ra được phải làm như thế nào để Tô An Lâm biết khó mà lui rồi.

Một lát sau, Tô An Lâm một thân cẩm y, bộ dáng phong lưu phóng khoáng đi tới, Trần Như Huyên thấy hắn tới thì hai mắt sáng ngời, phấn khích nói:

“Sư phụ, đây chính là Tô công tử.”

Thấy dáng vẻ si ngốc của Trần Như Huyên, Từ Băng Sương càng thêm tức giận hơn nữa.

Nàng thực sự đã bị mê hoặc đến không phân biệt được rồi, nếu như thực sự dẫn theo Tô An Lâm, về sau Trần Như Huyên làm gì còn có tâm tư luyện võ đây?

Cũng chẳng phải là Từ Băng Sương quá khắt khe, nhưng sự thật như vậy.

Bà ta đã gặp gỡ rất nhiều rất nhiều nữ tử trẻ tuổi, vốn dĩ là người có thiên phú rất tốt nhưng bởi vì vướng vào yêu đương, xao nhãng bỏ phí cả tu vi.

Đợi đến khi lang quân như ý có thực lực đuổi đến, thì họ đã mất đi cảm giác mới mẻ đối với nàng, sau đó lại bắt đầu thay đổi thất thường.

Lúc quay đầu nhìn lại, nữ nhân thường chẳng đạt được điều gì cả, đợi đến khi muốn luyện võ trở lại thì đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.

Tô An Lâm không hề nghĩ đến bản thân mình còn chưa đến đây thì đã đắc tội với Từ Băng Sương.

Hắn đảo mắt thoáng nhìn về Từ Băng Sương, chỉ cảm thấy mái tóc nữ tử này đã lấm tấm hoa râm, nhưng gương mặt trông rất trẻ tuổi.

Đáng tiếc là mái tóc hoa râm đó lại khiến cho bà ta trông có vẻ già nua đi.

“Bái kiến tiền bối!”

Tô An Lâm ôm quyền nghiêm túc thi lễ.

“Sư phụ, đây chính là Tô công tử.”

“Ừm, tuấn tú lễ độ, tướng mạo khí phách, thấy khí tức của ngươi đều đặn, thực lực chắc hẳn không yếu.”

Từ Băng Sương mỉm cười tỏ ý.

Về mặt lễ tiết, từ trước đến nay bà ta luôn thể hiện rất phù hợp.

“Sư phụ, người khảo nghiệm thực lực của Tô công tử đi, thiên phú của hắn chắc chắn rất tốt, hiện tại hắn còn lợi hại hơn cả cha ta đó.”

Trần Như Huyên nói một cách kích động.

Từ Băng Sương ngoài mặt thì cười mỉm chi, trong lòng lại cười khẽ.

Một vùng đất nhỏ thì chỉ là một vùng đất nhỏ mà thôi, người đạt tới cấp bậc Nội khí cũng đã xem như là cao thủ đỉnh cấp rồi.

Nếu như thấy được Khí cảm cảnh, vậy không được khóc sao?

“Tô An Lâm đúng chứ, phát huy ra nội khí mạnh nhất của ngươi đi, để ta xem thử.”

“Được thôi.”

Tô An Lâm khẽ động trong lòng, nội khí mạnh mẽ bạo phát!

Ầm!

Bầu không khí cũng bắt đầu chấn động.

Từ Băng Sương nhướng mày, tên Tô An Lâm này tuổi còn trẻ, thực lực quả nhiên không hề tầm thường, chẳng trách lại nhận được sự tín nhiệm của trang chủ, lại còn trở thành Bang chủ của Sơn Hải Bang.

Đáng tiếc, thiên phú thế này dường như có hơi kém.

Trên khuôn mặt của Từ băng Sương hiện lên vẻ nghi ngờ.

Một mặt, nàng quả thực cảm nhận được nội khí mạnh mẽ trên người Tô An lâm.

Nhưng mặt khác, căn cốt của Tô An Lâm không tốt như nàng nghĩ.

Ngũ Hành Phai bọn họ có cách kiểm tra căn cốt, thông qua việc dẫn nhập nội khí của đối phương, sau đó lại sử dụng một công pháp đặc biệt, bọn họ có thể nhìn được đại khái căn cốt của người nọ.

Nhưng căn cốt của Tô An Lâm rất bình thường.

Thế thì lạ quá.

Chỉ có một khả năng.

“Tô công tử, nếu ta đoán không sai, chắc hẳn ngươi từng gặp được kỳ ngộ nào đó phải không?”

Từ Băng Sương hỏi thẳng.

Tô An Lâm sửng sốt:

“Tiền bối, ý của ngươi là gì?”

“Đơn giản thôi, ta không nhìn thấy căn cốt tuyệt hảo trong cơ thể của ngươi, nhưng thực lực của ngươi lại rành rành ra đó, vì thế ta kết luận, ngươi từng có được kỳ ngộ nên mới trở nên mạnh như vậy, có đúng không?”

Người phụ nữ này tinh mắt vậy sao?