Chương 681: Ngươi Thì Càng Không Được

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 681: Ngươi Thì Càng Không Được

Đích xác, Tô An Lâm cũng biết căn cốt của mình không tốt.

Hắn có thể trở nên mạnh hơn đúng là nhờ vào điểm kinh nghiệm.

Đó chẳng phải là kỳ ngộ sao?

“Đúng vậy, tiền bối.”

Tô An Lâm gật đầu.

Ý cười trên mặt Từ Băng Sương càng thêm rõ ràng, vậy là được, nàng có một cái cớ hoàn hảo để từ chối Tô An Lâm rồi.

Nhưng mà không thể nói thẳng, phải chú ý đến cảm xúc của Trần Như Huyên.

Quả nhiên, nàng nhìn về phía Trần Như Huyên, trong mắt Trần Như Huyên hiện lên vẻ lo lắng.

“Sư phụ, căn cốt của Tô công tử không được sao? Nhưng mà thực lực của hắn rất mạnh mà.”

“Ta đã nói rồi, là kỳ ngộ, vi sư sẽ không nhìn lầm, nói cách khác, một khi dùng hết kỳ ngộ thì dù Tô công tử lợi hại đến mấy, có lẽ thực lực cũng sẽ phải dừng bước ở Nội Khí cảnh.”

Từ Băng Sương nhìn sang Tô An Lâm, cười khẽ:

“Ta nói có đúng không?”

Tô An Lâm lắc đầu tỏ vẻ không để ý:

“Ta có lòng tin vào bản thân.”

“Có lòng tin tuy tốt, đáng tiếc, nhiều người tự tin nhưng muốn tiến bộ thêm thì rất khó.”

“Sư phụ, việc này…”

Trần Như Huyên còn định nói gì thêm nhưng bị Từ Băng Sương ngắt lời:

“Như Huyên, ta biết ngươi muốn khuyên ta, nhưng mà có một số việc ta cũng không thể làm chủ được, ngươi lui ra đi, ta trò chuyện với Tô An Lâm.”

“Vậy được rồi.”

Trần Như Huyên bất đắc dĩ, lúc lui ra, nàng nhìn Tô An Lâm một cái rồi mới đi ra ngoài.

“Tiền bối có chuyện gì muốn nói với ta?”

Tô An Lâm đi đến ven hồ, nhìn đàn cá dưới nước, hỏi.

Từ Băng Sương ném một nắm thức ăn cho cá xuống, nhìn đàn cá tranh giành thức ăn, nàng hỏi với giọng điệu lạnh nhạt:

“Tô công tử, nhìn đàn cá này, ngươi có thể thấy được điều gì?”

Tô An Lâm nhìn lướt qua, rồi khẽ cau mày, ta thấy được cái gì?

Chẳng phải là một đàn cá tranh giành đồ ăn thôi sao, sau đó hắn nghĩ đến giang hồ.

Nhưng mà hắn cảm thấy Tứ Băng Sương sẽ không đưa ra đề bài nông cạn như vậy, chắc chắn câu hỏi này có thâm ý.

Hắn chú ý đến mồi câu trong tay Từ Băng Sương, sực hiểu:

“Ta hiểu rồi, tiền bối, có phải chất lượng mồi câu ngươi đang cầm rất tốt không? Ta thấy mồi câu khác không khiến bầy cá tranh nhau đến mức này.”

Cái gì vậy?

Từ Băng Sương ngớ người.

Ngay sau đó nàng hiểu ra.

Trẻ nhỏ không dễ dạy.

Nhìn xem, đến cả một ít đạo lý sâu xa còn không hiểu.

“Khụ, khụ, thôi, Tô công tử, ta nói chuyện đứng đắn đi, ngươi muốn gia nhập Ngũ Hành Phái của ta không?”

Tô An Lâm gật đầu:

“Đúng là mong ước của ta, ta cũng muốn thành tiên, cho nên không biết ý tiền bối thế nào?”

“Thành tiên, không phải người nào cũng có thể làm được, ví dụ như ta, có lẽ không được.”

“Vậy sao, thế ta…”

“Ngươi thì càng không được.”

Từ Băng Sương lắc đầu:

“Thực lực của ngươi hiện nay được thành lập trên cơ sở cơ duyên của ngươi, một ngày nào đó cơ duyên của ngươi biến mất thì ngươi còn có thể bình tĩnh được như bây giờ không? Sau này, Như Huyên trở thành một nữ tử xuất chúng, vậy còn ngươi? Ngươi chỉ có thể ngước nhìn!”

“Thế nên, Tô công tử, có một số việc ta mong ngươi có thể hiểu được, vừa rồi ta bảo Như Huyên rời đi là vì không muốn tâm cảnh của nàng bị ảnh hưởng, nếu ngươi thật sự thích nàng, vậy thì hãy nghĩ cho nàng, buông tay đi!”

“Sau khi cách xa người, có lẽ nàng sẽ có được tương lai tốt đẹp hơn, bằng không ngươi chỉ biết kéo chân sau của nàng mà thôi!”

Tô An Lâm đã hiểu.

Thì ra ý của Từ Băng Sương là như thế này.

“Đã vậy thì ta cũng không ép buộc, nhưng tiền bối, ta tin tưởng, không bao lâu sau ta sẽ tự mình đến Ngũ Hành Phái, ôn chuyện với Trần Như Huyên tiểu thư, đồng thời cho ngươi xem thực lực của ta.”

Từ Băng Sương khẽ gật đầu:

“Ta rất mong chờ, Tô An Lâm, ngươi vẫn có năng lực, hy vọng ngươi có thể đi xa hơn trong tương lai, làm trưởng bối, có lẽ những gì ta vừa nói sẽ khiến ngươi cảm thấy khó chịu, thứ này cho ngươi coi như nhận lỗi.”

Từ Băng Sương nói, rồi nàng lấy một miếng ngọc bội nhỏ hình tròn ra.

“Đây là một món pháp khí, nhưng không phải pháp khí dạng tấn công, mà là pháp khí thuộc loại hình sử dụng.”

“Loại hình sử dụng?”

Tô An Lâm tò mò, lần đầu tiên hắn nghe nói pháp khí còn có dạng sử dụng.

“Ờm, nói thế nào nhỉ, có lẽ nơi này khá hiếm thấy, tuy pháp khí dạng sử dụng ít nhưng vẫn rất hữu dụng, ví dụ như có pháp khí có thể giúp người sở hữu bay trên trời, hoặc là có thể lưu giữ văn tự hoặc nhạc khúc.”

Tô An Lâm hiểu rồi:

“Vậy tiền bối, pháp khí này có tác dụng gì?”

“Không gian tích trữ! Bên trong có một không gian to bằng một cái hộp, tuy hơi nhỏ những có thể mang theo một ít đồ vật theo người, không sợ đánh mất!”

Tô An Lâm mừng rỡ:

“Không gian tích trữ!”

Đây là đồ tốt.

Trước đây, trong nhiều lần chiến đấu, bởi vì quần áo rách nát nên ngân phiếu trên người cũng không còn.

Nếu có pháp khí này thì tiện hơn nhiều.