Chương 682: Ban Tặng
Sau đó, hắn làm theo cách Từ Băng Sương dạy, bắt đầu vận chuyển nội khí, thăm dò bên trong pháp khí.
Ngay sau đó, hắn cảm nhận được một không gian khó có thể diễn tả bằng lời nằm trong pháp khí này.
Cảm giác ấy rất kỳ diệu, giống như nhìn vào trong cơ thể mình vậy.
Tương tự như nhiều võ giả đều có thể quan sát bên trong cơ thể của bản thân.
Không gian đúng là không lớn, thể tích không gian chỉ lớn bằng cái gối, thậm chí không thể bỏ vừa một con rối hơi.
“Ơ, hình như bên trong còn có một tấm bản đồ.”
Tô An Lâm hỏi.
Hắn lấy bản đồ ra, phát hiện đích đến của bản đồ vậy mà lại là Ngũ Hành Phái!
“Đây là bản đồ đi đến Ngũ Hành Phái của ta, ta sẽ không tặng nó cho người bình thường, nhưng ngươi và Như Huyên có duyên, cho nên ta đưa tặng ngươi hai món đồ này, nếu ngày sau ngươi có thành tựu, ngươi có thể đến tìm nàng!”
Tô An Lâm gật đầu, hắn tức khắc hiểu ra, Từ Băng Sương không khinh thường hắn.
Mà nàng thật lòng muốn tốt cho Trần Như Huyên.
Hắn cũng nghĩ thông suốt, mình tiêu diệt đối thủ thì có được điểm kinh nghiệm, vậy thì đợi khi nào thăng lên Khí Cảm cảnh lại đến cũng không muộn.
“Đa tạ tiền bối ban tặng.”
“Không hề gì, ngươi đi trò chuyện với Như Huyên đi, ngày mai bọn ta phải đi khỏi đây rồi.”
“Sớm thế sao, đảo Vô Danh có thánh khí ra đời, lẽ nào các ngươi không có hứng thú sao?”
Mới đầu Tô An Lâm cho rằng, mục đích Từ Băng Sương đến đây là vì thánh khí, không ngờ nàng lại đi luôn.
“Lần này ta ra ngoài gặp phải một vài rắc rối, dẫn đến cơ thể bị thương nhẹ, vì thế không định tranh đoạt gì cả, người ấy à, làm việc gì cũng phải theo khả năng của mình thôi.”
“Thì ra là vậy.”
“Hơn nữa, vùng biển đó có phần kỳ lạ, năm nay tông chủ của môn phái bọn ta tính cho ta một quẻ, nói ta không thích hợp tranh giành bất cứ bảo vật nào, bằng không sẽ mất mạng, vậy nên ta sẽ không tranh gì hết.”
Tô An Lâm vô cùng kinh ngạc:
“Tông chủ của môn phái tiền bối còn biết đoán mệnh nữa sao?”
“Đúng vậy, chẳng hạn như việc ta nhận đồ đệ, tông chủ từng nói, đời này ta thu nhận đồ đệ sẽ gặp được nhân vật tối cao, vì thế ta trước nay vẫn thích nhận đệ tử.”
Tô An Lâm gật đầu, nghĩ thầm, không hổ là tông môn lớn tồn tại hơn nghìn năm, ấy vậy mà còn biết bói toán đoán mệnh.
Biết theo lợi tránh hại, tông môn muốn nhỏ yếu cũng không nhỏ yếu nổi.
Từ Băng Sương nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tô An Lâm, trong lòng hơi hơi thoải mái:
“Cố gắng lên, ta coi trọng ngươi.”
“Ta xin cáo lui.”
Tô An Lâm cảm thán, vẫn thấy hơi đáng tiếc, chung quy không thể bái Từ Băng Sương làm sư phụ.
Sau khi cáo biệt Từ Băng Sương, Tô An Lâm vuốt ve ngọc bội nàng cho hắn.
Ngọc bội màu da, vô cùng trơn mịn, có một lỗ nhỏ ở giữa, Tô An Lâm quyết định khi về sẽ xâu một sợi dây vào đeo lên cổ.
Tính ra bây giờ hắn đeo hai mảnh ngọc trên cổ rồi.
Một mảnh Lý Thi Nhu đưa ngày trước, đáng tiếc nàng đã nhảy sông tự vẫn.
“Tô An Lâm, nói chuyện thế nào rồi?”
Vừa thấy Tô An Lâm ra, Trần Như Huyên đã chạy tới hỏi với vẻ lo lắng.
Tô An Lâm vốn định ăn ngay nói thật.
Nhưng rồi hắn lại nghĩ Từ Băng Sương nói không thể khiến tâm trạng của Trần Như Huyên bị ảnh hưởng, hắn suy nghĩ, cũng hiểu được dụng ý của Từ Băng Sương.
Ngẫm lại cũng đúng, tâm cảnh đích xác rất quan trọng.
Giống như khi làm bài thi, nếu một người quá lo lắng thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của người nọ.
Hơn nữa, Từ Băng Sương cho hắn mấy món đồ này chẳng phải là muốn hắn nói lời hay sao.
Tô An Lâm nhìn thấu mọi việc, bèn rặn cười.
“Tiền bối thật sự coi trọng ta, chỉ có điều căn cốt của ta không được tốt, vì thế nàng nói sau này có thành tựu thì đến Ngũ Hành Phái tìm ngươi!”
Rồi Tô An Lâm giơ đồ vật ra cho nàng xem:
“Ngươi xem, tiền bối còn cho ta pháp khí và bản đồ.”
“A, vậy ý của ngươi là lần này ngươi không thể đi cùng à.”
“Đúng vậy, nhưng ta sẽ đến tìm người, chẳng phải ngươi muốn ta đi tìm ngươi sao?”
“Cái gì hả, ngươi nghĩ nhiều rồi, ta thấy ngươi có thiên phú nên mới giới thiệu thôi.”
Trần Như Huyên đỏ mặt, cúi đầu.
Tô An Lâm cười:
“Ngươi đến đó rồi phải chăm chỉ tu luyện, đừng để đến khi ta đi tìm ngươi, ngươi lại yếu hơn ta!”
“Hừ, ngươi xem thường ta quá đấy, chắc chắn đến lúc đó ta sẽ cho ngươi biết mặt.”
Trần Như Huyên căm giận.
“Đến lúc đó thì cứ thử xem, hahaha!”
Tô An Lâm dùng vài câu xoa dịu bầu không khí nặng nề.
Hiện giờ, Trần Như Huyên bắt đầu chờ mong ngày sau gặp lại Tô An Lâm.
Nàng nhất định sẽ cố gắng tu luyện, để cho Tô An Lâm biết sự lợi hại của nàng.
Nhìn dáng vẻ tự tin của Trần Như Huyên, Tô An Lâm yên tâm, hắn biết, Trần Như Huyên có thể chăm sóc cho bản thân.
Tiếp theo, Tô An Lâm và Trần Như Huyên chơi cả buổi trưa.
Đến khi trời sẩm tối, Trần Như Huyên mới cáo biệt ra về trong sự lưu luyến bịn rịn.