Chương 683: Đời Người Có Quá Nhiều Thứ Bất Đắc Dĩ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 683: Đời Người Có Quá Nhiều Thứ Bất Đắc Dĩ

Bởi vì nàng biết, hôm nay từ biệt, không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại.

“Ta sẽ dẫn mang theo nấm tiên thảo ngươi đưa cho ta, ngươi không được xảy ra chuyện gì đâu đấy, bằng không ta sẽ ăn sạch nấm tiên thảo, để cho ngươi không nỡ chết nữa.”

Lúc đi, Trần Như Huyên bỗng hô lên.

“Ha ha, ta làm bằng sắt, không dễ chết đâu!”

Tô An Lâm xua tay:

“Đi đi!”

Thế là hai người họ chia tay.

Tô An Lâm bùi ngùi, nhớ lại hồi hai người họ mới quen biết.

Khi ấy mình mới đến, còn là một tên ma mới trong bang phái.

Chớp mắt một cái, đã đến lúc chia ly.

“Đời người, có quá nhiều điều bất đắc dĩ, vô số người lướt ngang qua cuộc đời, chỉ như cưỡi ngựa xem hoa đi qua bên cạnh, nhưng ai có thể cùng ngươi đi đến cuối?”

Về đến nhà, Tô An Lâm chỉ bảo Tô Mông một ít công phu, sau đó không ngừng tăng độ thành thạo của Phong Ma Cuồng Đao Trảm.

Khi sát ý tràn ra, hắn mới phát động sức mạnh dương khí, tiêu trừ sát ý.

Sáng sớm hôm sau, người đến đảo Hắc Hạt Tử thám thính Tà Dược Sư đã trở lại.

Hai cao thủ được Triệu Kỳ dẫn đến trước mặt Tô An Lâm.

Tô An Lâm vừa mới ăn sáng xong, đang đả tọa nghỉ ngơi.

“Bang chủ, hai người đi đến đảo Hắc Hạt Tử đã trở về.”

“Ồ!”

Tô An Lâm mở mắt ra, liếc nhìn hai người sau lưng Triệu Kỳ.

Hắn có chút ấn tượng về hai người này, đều là cao thủ dưới trướng Triệu Kỳ, vô cùng trung thành.

Đầu óc thông minh, làm việc ổn thỏa.

“Tham kiến bang chủ!”

“Nói tình hình trên đảo đi.”

Tô An Lâm nói.

Hai người bắt đầu báo cáo.

Thì ra, sau khi hai người bọn họ lén lút đến đảo Hắc Hạt Tử bằng một con thuyền nhỏ, bọn họ tìm một góc khuất để lên bờ.

Nhờ vào công phu cao siêu, bọn họ nhanh chóng nắm rõ cấu trúc trên đảo.

Trong một khu vực nước ngọt trên đảo, có một trang viên rộng lớn, bốn phương tám hướng thông nhau với rất nhiều phòng ốc.

Ngày ngày đều có múi thuốc tỏa ra từ nơi đó, ngày nào cũng có thể thấy rất nhiều người bị bắt lên đảo.

Một nhóm người bị nhốt lại, sau đó không thấy đâu nữa.

Một nhóm người thì bị bắt để lên núi hái thuốc.

Tuy đảo Hắc Hạt Tử không to, nhưng có ba ngọn núi lớn.

Trên núi mọc đầy các loại linh thực, linh dược, nhưng nơi càng tốt thì nguy hiểm ẩn giấu bên trong càng nhiều.

Ví dụ như côn trùng độc, dã thú, trên núi có rất nhiều.

Vì thế thường hay có người lên núi hái thuốc chết ở đó.

Hơn nữa có người nói, có một bộ phận những người bị bắt lại bị dùng để thử thuốc, người chết vô số kể.

Có vài người bị bắt thử thuốc biến thành người không ra người, quỷ không ra quỷ.

“Bang chủ, khi đó bọn ta bị vài người phát hiện, nên giết hai người, bọn ta nghe được bọn họ nói có một người tên là Tô Đại Hổ, có người nói… Có người nói hắn chưa chết!!”

“Hử?”

Vẻ mặt Tô An Lâm trở nên nghiêm túc:

“Chưa chết?”

“Đúng vậy, nhưng cụ thể thế nào, bọn ta cũng không nghe rõ, người nọ vừa mới nói xong thì đã có người lần theo dấu vết đuổi đến, bọn ta đành phải chạy trốn.”

Người bên cạnh nói:

“Đương nhiên, không loại trừ khả năng kẻ đó vì để sống sót nên kéo dài thời gian, cố ý nói lung tung với bọn ta.”

Người còn lại gật đầu lia lịa:

“Đúng đấy, đúng đấy.”

Tô An Lâm nhíu mày, tin tức này khiến hắn cảm thấy bất ngờ.

“Bang chủ, hiện nay vùng biển ở đảo Vô Danh vẫn chưa đi được, chúng ta có cần đến đảo Hắc Hạt Tử trước không?”

Triệu Kỳ đề nghị.

“Đúng vậy bang chủ, trong khoảng thời gian này Tà Dược Sư không có ở trên đảo, kể cả mấy đồ đệ của hắn cũng ở bên ngoài, bây giờ đến đó có thể đánh cho bọn họ trở tay không kịp.”

Tô An Lâm nghe thế thì cũng hơi dao động.

Nhưng đột nhiên, Vương Lai Phúc chạy từ ngoài vào.

“Bang chủ, bang chủ, ta vừa mới nhận được tin tức ở bờ biển, vùng biển quanh đảo Vô Danh quang đãng lại rồi, các thế lực lớn hiện đang tập hợp đội ngũ, dự định lên đảo!”

Tô An Lâm bỗng đứng dậy, ra lệnh cho Triệu Kỳ:

“Tập hợp mọi người, lập tức xuất phát!”

“Rõ!”

Trước đó Triệu Kỳ đã bố trí đội ngũ, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

Chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, đội ngũ đã chuẩn bị xong xuôi.

Còn những đường khác cũng phái ra nhiều cao thủ của mình, chuẩn bị lên đường.

Qua nửa ngày, Tô An Lâm dẫn theo đám đông thuộc hạ đi tới bờ biển.

Trên dọc đường đi, Tô An Lâm thấy không ít người của các thế lực khác đi ngang qua. Có những thế lực cũng gần giống như hắn, người ngựa đông đảo. Cũng có những đám người chỉ có ba năm người cùng đi, im lặng điệu thấp.

Lần này Tô An Lâm vẫn mang theo khoảng một trăm người như trước, hơn nữa còn có những đường khẩu khác, mỗi đường mang theo bốn năm chục người, cho nên lần này có tổng cộng 500 người.

Ngoại trừ những người ở trong bang, còn có không ít tán tu phụ thuộc vào hắn. Đám người này tổng cộng khoảng năm mươi người, Tô An Lâm đã quen biết với họ, cho nên lần này họ cùng đi chung với hắn.

Họ có tổng cộng có mười con thuyền, đã chờ sẵn ở bờ biển. Lúc Tô An Lâm đi tới cảng biển, thuyền bè đã đậu rậm rạp quanh bờ biển, phóng mắt nhìn ra xa cũng phải đến cả trăm con thuyền. Mà đây chỉ là số thuyền có thể thấy được, một vài đại gia tộc khác phỏng chừng cũng có không ít thuyền bè đậu trong chỗ kín.

"Quả nhiên, độ hấp dẫn của Thánh Khí đúng là quá lớn."