Chương 684: Có Vẻ Không Đơn Giản
Tô An Lâm nhìn sang bên phía, thanh máu của những người này cũng có độ cao thấp khác nhau, nhưng mà thấp nhất cũng đã có 150 điểm, mà cao hơn thì không thể đếm hết được.
"Bang chủ, bên kia là người của Mai gia!"
Triệu Kỳ ở sau lưng hắn bỗng nhiên chỉ vào một đám người mặc áo bào tro đang đứng cách đó không xa. Nơi đó có mười mấy người, trên quần áo mà họ mặc đều thêu những đóa hoa màu đen giống như hoa mai.
"Mai gia, đại gia tộc đã có truyền thừa hơn một ngàn năm, tuy rằng nhân số của họ không nhiều lắm, nhưng mà nghe nói mỗi người trong họ đều là cao thủ Nội Khí tầng thứ bảy thứ tám rồi."
Tô An Lâm đứng bên khẽ gật đầu.
Khó trách, đám người bên kia có thanh máu rất cao, người thấp nhất cũng đã 340 điểm, mà người cao nhất tới tận 580 điểm. Vừa nhìn đã biết là từ nhỏ đã được ăn không ít thiên tài địa bảo.
Dường như là cảm nhận được có người chú ý tới, cao thủ có 580 điểm máu bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn về phía Tô An Lâm.
"Người này, có vẻ không đơn giản."
Cao thủ nói nhỏ. Hắn thoạt nhìn khoảng sáu bảy chục tuổi, để một ít râu đen, khuôn mặt khô gầy, không thể nhìn ra mừng giận.
Có một người đi tới phía sau hắn:
"Trưởng lão, người này là bang chủ mới nhậm chức của Sơn Hải bang, nghe nói là mới hai mươi tuổi."
Thật ra, hiện tại Tô An Lâm còn chưa đủ hai mươi tuổi. Chẳng qua rất nhiều người thấy hắn trẻ tuổi, cho nên cứ theo cảm quan mà nói hắn khoảng hai mươi tuổi. Lời nói truyền miệng nhau, biến thành hắn mới hai mươi tuổi. Vì không có ai tin rằng một người trẻ mới mười mấy tuổi đã có thực lực mạnh như vậy!
"Sơn Hải bang à, vậy thì không cần để ý."
Cao thủ không hề để ý tới Tô An Lâm nữa. Theo như suy nghĩ của hắn, Sơn Hải bang cùng lắm chỉ là một thổ địa bá vương mà thôi, chỉ có thể tác oai tác quái ở chỗ này, không đáng coi trọng.
Tô An Lâm lại nhìn về những chỗ khác.
"Bang chủ, bên kia là người của Côn Luân đảo, nghe nói Côn Luân đảo cũng gần giống như là Ngũ Hành phái, họ đều có phương pháp để thành tiên, còn có thể đưa những người có thiên phú cực tốt đến hải ngoại để thành tiên."
"Bên kia là một ít người của Ác Nhân đảo, nghe nói trên Ác Nhân đảo có tới hơn một nghìn ác nhân, có điều quan hệ của họ cũng không phải là bền chắc kiên vững, mỗi người trong họ đều có quan hệ lợi ích riêng của mình, có vài người còn là kẻ địch với nhau."
"Tà dược sư ở chỗ nào?"
Tô An Lâm hỏi.
"Cái này...Ta không thấy rõ lắm, chỗ này nhiều người quá."
Triệu Kỳ lắc đầu nói.
Sau đó hắn lại bắt đầu giới thiệu những người khác, Triệu Kỳ không hổ danh là người từng trải, hắn có rất nhiều người quen ở chỗ này.
Phía trước bỗng nhiên có người thét ầm lên:
"Hàn lão ma, năm kia ngươi đã giết chết con trai của ta, ta liều mạng với ngươi."
Có người bắt đầu đánh nhau rồi.
Cùng lúc đó, lại có một đám người đến đây. Những người này vừa nhìn đã biết là tán tu, hơn nữa họ còn không có thuyền. Vừa tới đã hùng hùng hổ hổ đi tới chỗ đậu thuyền của mấy gia tộc nhỏ.
"Đợi lát nữa làm phiền các ngươi cho chúng ta đi lên thuyền."
"Thật ngại quá, chúng ta cũng cần phải dùng."
"Vậy sao..."
Sau đó không biết vì lý do gì, đám người này cùng trực tiếp động thủ. Hai nhóm người chém giết lẫn nhau.
Bên phía Tô An Lâm nhiều người, ngược lại làm cho người khác không đến gây chuyện.
Lúc này, Tô An Lâm nhìn về phía mấy tán tu cùng đi theo hắn.
"Mấy người các ngươi đã muốn đi theo ta thì cũng phải góp chút công sức, ta hy vọng lúc sau chúng ta gặp phải phiền toái, các ngươi có thể động thủ giúp đỡ. Nếu không, đến lúc trở về cũng đừng nghĩ đến chuyện đi nhờ thuyền của chúng ta."
Mấy tên tán tu nhướng mày, không ngờ rằng Tô An Lâm lại nói trắng ra như vậy. Có điều, họ cũng biết được thực lực của Tô An Lâm, cho nên không nói lời phản đối nào.
Đúng lúc này, một luồng hơi thở lạnh lẽo toát ra, bao quanh Tô An Lâm. Hiện tại cảm giác của Tô An Lâm đã trở nên nhanh nhạy hơn, quay đầu nhìn về phía hơi lạnh xuất ra.
Nơi đó có bốn người cả nam lẫn nữ, mặc áo bào trắng cùng nhau đi tới, còn có mấy chục người đi theo sau họ.
Tô An Lâm lập tức cảm nhận được một cổ cảm giác quen thuộc từ trên người họ.
"Người của Âm Tông!"
Tô An Lâm nói nhỏ.
Không sai, những người này chắc chắn là người của Âm Tông, còn có Thánh Nữ, Thánh Tử, vừa vặn trùng hợp.
Thanh máu của những người này đều từ 100 trở lên, cũng coi như rất mạnh, vì dù sao đây chỉ là bề ngoài, nếu như họ dung hợp âm vật vào, chắc chắn thực lực sẽ càng mạnh hơn!
Nếu đối phương không trêu chọc chính mình, Tô An Lâm cũng không muốn tìm họ gây phiền toái. Nhưng mà không ngờ tới, bốn người này lại chú ý tới hắn, không hẹn mà cùng nhìn về phía này.
Tô An Lâm khẽ nhíu mày, họ nhìn cái gì mà nhìn?
"Tô An Lâm! Tô bang chủ!"
Trong bốn người này, có một nữ tử tóc dài dáng người cao gầy nhất bỗng nhiên hô lên.