Chương 687: Tiếp Tục Đi Về Phía Trước
Sức cám dỗ của vàng là rất lớn, có nhiều người ban đầu chỉ đồng ý hợp tác trong thời gian ngắn, giờ lập tức nảy tư tâm, lao vào đánh nhau.
Người này đâm người kia một dao, ngay sau đó lại bị người khác thọt một dao.
Bỗng chốc không ít đội ngũ chắp vá đều rối tung hết cả lên.
Một số đội ngũ còn khai chiến với đội khác, chỉ chốc lát đầu người đã lăn lông lốc, máu chảy thành sông!
Tô An Lâm lạnh giọng cất tiếng:
“Đã thấy cả chưa? Một khi đến nơi này rồi thì cho dù ngươi có cầm vàng trong tay, nó cũng chưa phải là của ngươi, không những thế còn phải đề phòng thêm đồng bọn ở phía sau. Ngươi có thể đảm bảo mạnh được như ta, sống sót được hay không?”
Một số thuộc hạ vốn còn đang đắn đo cân nhắc đều lung lay, khẽ gật đầu.
Đúng thế, nhìn những kẻ trước mắt liều sống liều chết chỉ vì một ít vàng, có người kể cả đã giành chiến thắng nhưng cũng vẫn phải tiếp tục đề phòng xung quanh là biết.
“Ta hứa với mọi người, lần này về nhất định sẽ trọng thưởng, cho nên không cần phải tham lam chút lợi ích nho nhỏ này, đã hiểu chưa?”
“Vâng thưa bang chủ!”
Tại thời điểm này, Sơn Hải bang thể hiện tính gắn kết vô cùng mạnh mẽ.
Cùng lúc đó, phía trên đỉnh núi là tiếng hô giết vang trời.
“Giết!”
“Mẹ nó, sao chỗ này lại có nhiều thây khô quá vậy.”
Tô An Lâm dẫn người đi nhanh về phía trước, chẳng mấy chốc đã đến lưng chừng núi.
Đột nhiên một số nơi bất ngờ sụp xuống, có những cánh tay xương khô vươn ra khỏi chỗ sụp túm lấy mắt cá chân người qua đường, kéo mọi người xuống đất.
“A...”
“Đừng, có thứ gì đó dưới lòng đất.”
Nhiều người không chú ý bị kéo xuống, nửa người đã vùi dưới đất sâu.
Tới khi một số người khác kéo họ ra thì tất cả đều bị sốc, bởi một nửa cơ thể của họ đã bê bết máu thịt.
“Mọi người cẩn thận dưới chân.”
Tô An Lâm hừ lạnh một tiếng, đột nhiên chú ý tới bên cạnh chân mình cũng có một móng vuốt xương trắng vươn ra.
Hắn trực tiếp giậm chân một cái, ‘oành’ một tiếng, bàn tay xương bị nổ tan tành, vỡ vụn trên mặt đất.
“Bảo sao trên hòn đảo này lại âm khí rợn người như thế, chắc hẳn nơi này là một khu mộ lớn!”
Tô An Lâm quát khẽ.
“Nghĩa trang ư?”
Triệu Kỳ sửng sốt.
Sở dĩ Tô An Lâm đưa ra kết luận này là bởi vì nghĩ đến ngôi mộ Hồ Tiên ở trấn Hoàng Kê.
Cùng lúc đó, hắn bỗng cảm thấy cuốn tiên kinh bằng da trong ngực hơi nóng lên.
Hắn bèn lấy ra xem thì thấy phía trên xuất hiện một dòng chữ:
“Ta tên là Tô An Lâm, đến hòn đảo hoang vắng không người này tìm kiếm cơ duyên. Nhưng ở đây, ta lại phát hiện có điều kỳ lạ.”
“Thây khô, âm khí, những thứ này đều chứng tỏ có một ngôi mộ lớn ở nơi này, nhìn quần áo của thây khô thì có vẻ như là xác chết từ hàng ngàn năm trước!”
“Hàng ngàn năm trước? Ồ, ta cảm thấy hấp thu âm khí ở đây cực kỳ thoải mái, nhưng liệu nó có nguy hiểm gì hay không?”
Cuộn tiên kinh bằng da rất thích những nơi đầy âm khí như thế này.
Từ lâu Tô An Lâm đã suy đoán, về bản chất, có thể cuốn tiên kinh bằng da cũng là một âm vật.
Tuy nhiên âm vật này không phải loại bình thường.
“Mộ huyệt ư?”
Tô An Lâm lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Đội ngũ trước mắt bị tổn thất không nhỏ, có điều họ đã đến được đỉnh núi, sau đó trông thấy một số người nhảy xuống.
Khi Tô An Lâm dẫn người lên đỉnh núi thì đã là giữa trưa.
Vừa rồi trên đường đi tổn thất mất không ít người, nhưng may thay sau khi thích ứng với tình hình, mọi người cẩn thận đánh đâu chắc đấy, cuối cùng cũng lên đến đỉnh.
Tô An Lâm nhìn qua, ở đầu kia của đỉnh núi có một cái hố khổng lồ, vô số xác chết cổ xưa nằm ngổn ngang trong đó.
Nhiều thế lực của các bang phái đã đi xuống, bọn họ tập trung trước một số lối vào, đang thảo luận gì đó.
Lối vào là những hang động, không cái nào có cửa, bên trong tối đen như mực, không trông thấy được gì.
“Tổng cộng có ba mươi sáu hang động, vừa rồi thuộc hạ của ta đã tiến vào hai cái, tất cả đều chết ở bên trong, bây giờ đến lượt các ngươi.”
Lão đại của một thế lực chỉ vào một nhóm người quát.
“Chúng ta quan sát trước đã, tạm thời chưa đi vào.”
“Ngươi tưởng ngươi đang chơi gái đấy à, lại còn nhìn chứ chưa vào?”
Một lão đại khác hừ lạnh, quát tiểu đệ ở phía sau:
“Ngươi đi vào đi.”
Tên tiểu đệ này sững sờ, sắc mặt đột nhiên thay đổi:
“Lão...lão đại.”
“Sao hả, không nghe lời nữa à?”
Đối mặt với lời đe dọa, tiểu đệ nọ sao dám ho he gì, vẻ mặt nhăn nhó khổ sở cắn răng đi lên phía trước.
Tô An Lâm quan sát hết thảy, đã phán đoán được tình hình đại khái.
Sau khi giết thây khô ở nơi này, nhóm người kia đi xuống thì phát hiện ra ba mươi sáu hang động.
Tuy nhiên, rõ ràng là một số hang động ẩn chứa đầy nguy hiểm, những người đi vào đều chết hết, vì vậy một số thế lực luân phiên phái người lên.