Chương 688: Trời Sập Cũng Có Họ Chống Trước

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 688: Trời Sập Cũng Có Họ Chống Trước

Người đi vào lúc này là một thành viên thuộc thế lực bang phái, trông dáng dấp gầy còm, mới ở cảnh giới Đoàn thể.

Hắn bị lão đại ép buộc đi vào cửa hang, nhưng mọi người chờ đợi hồi lâu mà vẫn không thấy hắn đi ra.

Những người đi vào hang khác, kẻ thì chết, kẻ thì chạy ra, tất cả đều đã có kết quả.

“Xem ra chỉ có hang động này là thật.”

Một số người thầm nghĩ trong lòng.

Đột nhiên, một người với thanh đao to lớn từ trên trời đáp xuống, đi đến trước mặt nhóm người.

“Ta đi vào trước.”

Người này cao lớn nhưng động tác vô cùng ác liệt, không thèm liếc mắt nhìn đám đông lấy một cái.

“Ngươi là cái thá gì?”

Lão đại lúc trước ép tiểu đệ đi vào hừ lạnh một tiếng, nắm lấy bả vai gã cao lớn kia, gã đàn ông quay đầu lại:

“Ngươi hỏi ta là cái thá gì á? Đao khách Tô Đao chính là ta!”

Dứt lời, hắn quay đầu lại chém ra một đao.

“Xoẹt!”

Đầu người lăn xuống đất.

“Đao khách Tô Đao à, vừa nãy ta còn thắc mắc nghe bảo hắn tới rồi mà sao không thấy đấy, hóa ra là hắn lẩn trong đám đông.”

Triệu Kỳ kinh ngạc.

Tô An Lâm nhìn xung quanh, sau khi cao thủ đầu tiên xuất hiện, những cao thủ khác cũng bắt đầu rục rịch.

“Ha ha ha, náo nhiệt thế cơ à, vậy Tà Dược Sư ta cũng đến góp vui. Ta không có ý gì khác đâu, chỉ là tò mò về thánh khí mà thôi, ha ha ha...”

Cả Tà Dược Sư cũng xuất hiện rồi.

Tô An Lâm nhìn sang, tên Tà Dược Sư này râu tóc bạc trắng, mặc trường bào màu xám, phía sau là hai đồng nam đồng nữ, mỗi người đều cầm một bình thuốc lớn đáp xuống mặt đất.

“Thiên địa vô cực, càn khôn mượn pháp, bản đạo cũng đến xem thánh khí trông như thế nào.”

Lúc này, một đạo sĩ xuất hiện, theo sau hắn là hai thi thể mặc áo bào đen, hai cái xác đứng thẳng, trên đầu cũng trùm hắc bào, trông hết sức quỷ dị.

Hắn cầm một chiếc chuông có kích thước bằng lòng bàn tay, sau khi lắc một tiếng thì hai xác chết nhảy xuống.

“Cương thi! Chắc hẳn đó là Quỷ Đạo Sĩ.”

Tô An Lâm chú ý thấy thanh máu của Quỷ Đạo Sĩ khoảng chừng 500 giọt, còn thanh máu của hai cương thi thì tận 800.

Đúng là cao thủ tề tựu.

“Mấy tên này thật khủng bố.”

Tô Mông ở bên thấy thế đâm ra hơi sợ hãi.

“Đừng sợ, dù trời có sập thì cũng có đám bọn họ chống trước rồi.”

Tô An Lâm cười nhạt, hắn cũng chuẩn bị đi xuống, nhưng đột nhiên lại nhận thấy trong hố xuất hiện một thanh máu.

“Thanh máu: 1980/1980.”

Thấy vậy đồng tử Tô An Lâm co lại, thanh máu cao ngất ngưởng thế ư?

“Bang chủ, vậy chúng ta đi xuống trước ạ?”

Lúc này Triệu Kỳ đề nghị.

“Rút lui, lập tức rút lui ngay!”

Tô An Lâm không chút do dự hạ lệnh.

“A...hả?”

Triệu Kỳ sửng sốt ngẩn ra, đã đứng ở đây rồi, đến giờ phút này rồi mà bang chủ của bọn họ lại nói gì vậy chứ.

Tất nhiên Tô An Lâm cũng biết lúc này mà rút lui thì đúng là hơi kỳ quái.

Nhưng thanh máu của thứ kia tận 1980 đấy, dưới lòng đất này chắc chắn có một thứ cực kỳ khủng bố.

Hơn nữa, chắc chắn thứ khủng bố này đã đến gần rồi nên thanh máu của nó mới xuất hiện.

Cùng lúc đó, cuốn tiên kinh bằng da trong ngực cũng ngày càng nóng lên.

“Tên ta là Tô An Lâm, ta cảm nhận được một lực lượng mạnh mẽ ở nơi này, hay là...ta rút lui trước, đúng, lập tức rút lui ngay, nếu không sẽ không kịp nữa!”

Quả nhiên cuốn tiên kinh bằng da cũng đã đưa ra cảnh báo.

“Nghe thấy không hả, rút lui ngay lập tức, kẻ nào trái lệnh giết không tha!”

Tô An Lâm quay đầu bỏ chạy:

“Nhanh lên, nhanh!”

Những đường chủ khác đều hơi sửng sốt, tuy nhiên bây giờ Tô An Lâm rất có uy, thấy Tô An Lâm lạnh mặt cũng không ai dám đụng tới hắn, vì thế tất cả đều rút lui.

“Ô, người của Sơn Hải bang đều rút lui cả rồi.”

“Ha ha, bọn họ sợ đấy à?”

“Xời, cứ tưởng Tô An Lâm là thiếu niên anh hùng thế nào, hóa ra cũng chỉ đến thế.”

Sau khi Sơn Hải bang rút lui, những ngọn núi mà lúc đầu họ chiếm đóng nhanh chóng bị những thế lực khác chiếm lĩnh.

Không ít cao thủ đã đi vào hang động, một số người cũng vội vã vào theo.

“Bang chủ, sao mọi người lại về sớm vậy?”

Bên cạnh con tàu lớn, Vương Lai Phúc đã dẫn người túc trực sẵn ở đó.

Thấy Tô An Lâm dẫn người trở về sớm như vậy, hắn thấy kỳ lạ, vội vàng ra nghênh đón.

“Đúng đó bang chủ, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Triệu Kỳ cũng hỏi.

Tô An Lâm xua tay:

“Ta cảm nhận được một thứ rất khủng bố ở đó, nếu chúng ta còn ở đấy thì chắc chắn sẽ chết rất thảm.”

“Gì chứ, chuyện này...”

Triệu Kỳ và những người khác nhìn nhau, không biết làm sao mà Tô An Lâm cảm nhận được.

“Nếu bang chủ đã nói vậy thì ắt phải có căn cứ, chúng ta cứ cẩn thận thì hơn.”

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Tô An Lâm chờ ở bờ biển, cau mày không biết tình hình bên kia thế nào.

Hắn lấy cuộn tiên kinh bằng da ra:

“Ta có nên đi qua đó xem sao không?”

“Ta đi qua đó sẽ chết!”

Cuốn tiên kinh bằng da đáp.

“Thế này...”

Đây cũng là lần đầu tiên Tô An Lâm đắn đo không thể đưa ra quyết định.