Chương 929: Chột Đa
Trong lòng hắn ra thực ra cũng có chút băn khoăn.
Sau khi phát sinh quan hệ như thế với Cầm tiên tử, mối quan hệ giữa hai người họ cũng tế nhị hơn nhiều.
Ngộ nhỡ trong lòng nàng ta có oán giận, sau này sẽ không mang hắn đi vùng đất man hoang thì phải làm thế nào?
Tuy rằng tự bản thân hắn cũng có thể đi, nhưng hắn không quen thuộc hoàn cảnh, cũng chẳng có bản đồ, định chạy loạn ở vùng đất man hoang hay sao?
Vậy thì chẳng có gì khác biệt so với tự tìm cái chết.
“Ừm thì, đó là do Dao Dao trưởng lão và Tiêu Thập Vương Đạo hãm hại chúng ta!”
Tô An Lâm lên tiếng nhắc nhở.
“Ta biết rồi, đợi sau khi ra ngoài, ta sẽ khiến bọn họ trả cái giá đắt!”
Cầm tiên tử híp mắt lại.
“Ừm thì ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi không tức giận đó chứ?”
Tô An Lâm nói với vẻ chột dạ.
Cầm tiên tử bất chợt quay đầu lại, ánh mắt sắc bén gai góc hệt như mắt chim ưng, hàn quang bắn ra bốn phía.
“Này, lúc đó nếu không phải nhờ ta, ngươi có thể đã bị Tiêu Thập Vương Đạo ăn sạch sẽ rồi, cuối cùng còn có thể sẽ bị hắn ta sát hại!”
“Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn ngươi à!”
Cầm tiên tử cười khẩy.
“Cảm ơn thì không cần, ta giúp đỡ lúc ngươi gặp khó khăn là điều nên làm mà.”
Tô An Lâm nghiêm túc nói.
“Hừ, ta thấy ngươi đã được lợi mà còn khoe mẽ thì có.”
Cầm tiên tử lạnh lùng nói.
Tô An Lâm chỉ nhún vai:
“Cầm tiên tử, ngươi nói như vậy cũng không đúng đâu, ngươi không cảm ơn ta thì thôi, còn nói ta như vậy làm ta rất đau lòng đó, ta hy vọng ngươi đại nhân đại lượng, không cần phải nghĩ quá nhiều, sau này chúng ta còn phải đi đến vùng đất man hoang, ta hy vọng ngươi không tính toán chuyện cũ với ta.”
“Hừ, thật nhiều lời nhảm nhí.”
Cầm tiên tử hít sâu một hơi, sau đó cũng không nói thêm lời nào nữa.
Tô An Lâm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm, cũng may mà mình đã dùng tình cảm và lý trí để nàng ta hiểu cho nên Cầm tiên tử cũng không tức giận.
Biết đâu chẳng những nàng ta không giận mà ngược lại còn cảm thấy thoải mái thì sao.
Tô An Lâm suy nghĩ luẩn quẩn một hồi.
…
…
Đã hai ngày trôi qua.
Ngoại giới! Dao Dao trưởng lão và Tiêu Thập Vương Đạo giống như đã hóa điên vậy, họ đã tìm khắp một vòng ở đây, nhưng không tìm thấy chút tung tích nào.
“Đáng chết, hai người đó đã đi đâu rồi chứ, chẳng lẽ trận pháp kia là truyền tống khoảng cách xa hay sao?”
Tiêu Thập Vương Đạo vô cùng tức giận!
Sắc mặt Dao Dao trưởng lão cũng bực dọc:
“Ta thật xui xẻo mà, ở trong tông môn sống sung sướng thì không chịu, lại đi cùng ngươi đến nơi này.”
“Dao trưởng lão, lúc này ngươi nói ra những lời này là có ý gì?”
”Nếu không phải do ngươi, ta cũng sẽ không đến đây!”
Dao Dao trưởng lão nói.
“Đó cũng là vì ngươi muốn chiếm được những thứ đồ tốt bên trong quỷ vực mà thôi.”
“Thôi vậy, không nói nhiều với ngươi, ta đã không đến được Thanh Điền Phái nữa rồi.”
Dao Dao trưởng lão hừ lạnh một tiếng.
“Ngươi muốn đi?”
Tiêu Thập Vương Đạo cau mày lại.
Nếu Dao Dao rời đi, một mình hắn ta đối mắt với Cầm tiên tử thì khó khăn đây.
Dao Dao trưởng lão lên tiếng nói thẳng:
“Hiện tại không đi thì chờ chết sao? Nếu Cầm tiên tử về tông môn, ngươi có biết chúng ta sẽ đối mặt với hậu quả thế nào không?”
Tiêu Thập Vương Đạo đương nhiên biết được họ sẽ đối mặt với hậu quả thế nào.
Chính vì như vậy, cho nên bản thân hắn ta cũng vô cùng lo lắng, nếu thật sự không tìm thấy người, hắn ta cũng muốn rời khỏi nơi này.
“Tiêu Thập Vương Đạo, dù sao sau này ta cũng không định sẽ tiến vào vùng đất man hoang, mọi thứ đều trông cậy vào ngươi rồi.”
Dao trưởng lão cười khẩy một tiếng, trực tiếp rời khỏi nơi này.
“Xem ra, ta không thể trở về Thanh Điền Phái nữa rồi, nhưng ta nhất định sẽ tiến về vùng đất man hoang, đợi đó đi, đợi ta trở thành tiên, Đệ Ngũ Thành An, Cầm tiên tử, các ngươi đều phải chết!”
…
…
“Xem ra bọn họ đã đi rồi.”
Trong rừng hoang, Tô An Lâm và Cầm tiên tử đã đi ra ngoài.
Hai người họ cũng đã đi khắp các nẻo đường, nhưng đều không thấy bóng dáng Dao trưởng lão và Tiêu Thập Vương Đạo.
“Coi như bọn họ đi nhanh chân.”
Cầm tiên tử cười khẩy.
“Vậy chúng ta trở về thôi.”
Tô An Lâm đi đến phía trước, hỏi:
“Khi nào chúng ta sẽ tiến vào vùng đất man hoang?”
“Sao vậy? Ngươi rất nôn nóng à?”
“Có một chút.”
“Không cần phải gấp gáp, về lý thuyết nơi đó lúc nào cũng có thể đi vào được, nhưng cứ cách một khoảng thời gian sẽ có thú triều, gần đây vừa có thú triều, bây giờ mà đi vào chính là tìm chết.”
Tô An Lâm gật đầu, nói:
“Nếu đã như vậy, ngươi đi về trước đi, ta còn có chút chuyện.”
“Ngươi định làm gì?”
“Gần đây ta đã nhận một nhiệm vụ cấp năm, ở thôn Cộng Hòa ngoại vi vùng đất man hoang xảy ra tình trạng thôn dân biến dị, cần người đi vào điều tra.”
Cầm tiên tử hồi tưởng lại, lắc đầu nói:
“Chưa nghe nói tới.”