Chương 930: Tài Hoa

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 930: Tài Hoa

“Ngươi vẫn luôn bế quan, không biết những chuyện này cũng là bình thường thôi.”

“Vẫn nên trở về tông môn trước đã, một mình ngươi làm nhiệm vụ cấp năm, rất nguy hiểm!”

“Không sao.”

Tô An Lâm quả quyết từ chối.

Chủ yếu là từ sau khi hắn và Cầm tiên tử phát sinh chuyện kia, bây giờ hắn cảm thấy bầu không khí khi ở cùng nàng ta cứ là lạ thế nào.

Cảm giác này khiến hắn không thở được, hắn dứt khoát muốn đi làm cái nhiệm vụ kia.

“Sao vậy, ngươi sợ ta?”

“Không có.”

“Vậy thì quay về trước đã, nhân tiện cho ngươi hai tấm trận pháp phù!”

Cầm tiên tử giải thích sơ qua.

Thì ra cái được gọi là trận pháp phù, chính là thứ trước đó nàng ta đã ném ra ngoài.

Trận pháp phù chính là thứ hòa tan phù chú bên trong trận pháp, lúc cần dùng đến chỉ cần tế ra phù chú là được, vô cùng tiện lợi.

Đương nhiên, với trình độ tại nơi đây, hoàn toàn không thể chế tạo ra loại trận pháp phù này.

Đừng nói là trận pháp, ngay cả phù chú cũng không có.

Tô An Lâm rất ngạc nhiên:

“Từ đâu mà có được?”

“Đương nhiên là truyền thừa.”

Cầm tiên tử trợn mắt nhìn Tô An Lâm.

“Thì ra là như vậy! Vậy thì ngươi lời to rồi.”

Tô An Lâm rất hâm mộ.

Cầm tiên tử nhướng mày nói:

“Rất hâm mộ sao?”

“Ngay cả điều này ngươi cũng nhìn ra được à?”

“Ta còn nhìn ra được ngươi rất có tài hoa, nhất là ngươi có trái tim yêu thương, nhân phẩm tốt, thích hợp để làm bạn.”

Tô An Lâm há hốc miệng, vẻ mặt khiếp sợ, những lời này sao lại nghe thấy quen tai đến vậy?

“Cầm tiên tử, ta có trái tim yêu thương, nhân phẩm tốt, thích hợp để kết bạn, những điều này mọi người đều biết cả rồi, nhưng ta có tài hoa, cái này sao ngươi biết được?”

Cầm tiên tử thản nhiên lên tiếng:

“Ta chỉ tùy tiện nói vậy thôi, ngươi sẽ không tưởng thật đó chứ? Không phải chứ? Không phải chứ?”

Tô An Lâm: “…”

Hay thật chứ, hắn thật sự gặp quỷ rồi, Cầm tiên tử vậy mà lại nói đùa với hắn.

Xem ra, nàng ta thực sự không hề ghét bỏ việc ta làm với nàng ta.

Tô An Lâm cảm thấy rất vui mừng.

“Đi thôi.

Cầm tiên tử đi ở phía trước:

“Ta và ngươi đã có tiếp xúc da thịt, ta tuyệt đối không thể nhìn ngươi sa đọa thêm nữa.”

“Cầm tiên tử, ý của ngươi là gì?”

Tô An Lâm đột nhiên cảm thấy có một loại dự cảm chẳng lành.

“Đi về trước đã, ta truyền thụ cho ngươi trận pháp, sau đó ngươi tìm một vài cao thủ cùng đi với ngươi giải quyết nhiệm vụ cấp năm kia.”

“Haiz…”

Tô An Lâm bỗng nhiên hiểu ra, vì sao rất nhiều nam nhân sau khi thành hôn thì không còn tự do nữa, vì bị quản quá chặt mà.

Đến tối, Tô An Lâm và Cầm tiên tử cuối cùng cũng đã về đến Thanh Điền Phái.

Việc đầu tiên Cầm tiên tử làm chính là đuổi giết đến chỗ Tiêu Thập Vương Đạo.

Nhưng tiếc là giống với những gì Tô An Lâm suy đoán, Tiêu Thập Vương Đạo không hề trở lại.

Cầm tiên tử tức giận tát đám tùy tùng của Tiêu Thập Vương Đạo mấy bạt tai.

Một đám tùy tùng đáng thương hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ như thế chịu đựng hơn chục cái tát oan ức.

Sau đó Cầm tiên tử đi tìm đến chỗ Dao Dao trưởng lão, nhưng nàng ta cũng không có ở đây.

Cũng đúng vào lúc này, Thanh Điền Phái cuối cùng biết được đã xảy ra chuyện gì, vội vàng tuyên bố nhiệm vụ, truy sát Tiêu Thập Vương Đạo và Dao Dao trưởng lão.

Đương nhiên chắc chắn sẽ không tìm được, suy cho cùng hai người đó cũng đều là cao thủ Khí cảm cảnh.

“Đại nhân, ngươi đã trở về rồi.”

Tô An Lâm vừa về đến nơi ở thì đã thấy Thu Diệp đang rửa rau ở cửa.

Thấy Tô An Lâm đi tới, nàng ta ném đống rau sang một bên, hớn hở chạy tới chào đón.

“Ừm, chuẩn bị nấu cơm à, giờ này đã rất muộn rồi.”

Tô An Lâm hỏi thăm, hiện tại trời cũng đã tối đen.

Thu Diệp liền giải thích:

“Ta và đám người Hoàng Hương sư tỷ cũng vừa mới trở về đây.”

Thấy Thu Diệp có thể có quan hệ với những người khác tốt như thế, trong lòng Tô An Lâm cũng rất vui.

“Chuẩn bị nấu món gì thế, đúng lúc ta cũng chưa ăn cơm.”

Thu Diệp lập tức ngại ngùng lên tiếng:

“Nấu lẩu, chính là cái món mà ngài dạy ta.”

Tô An Lâm vui vẻ nói:

“Vậy thì có gì mà ngại ngùng chứ, nấu lẩu à, ta cũng đang muốn ăn đây.”

Nói xong, hắn đảo mắt nhìn xuống đất.

Thảo nào lại chuẩn bị nhiều loại đồ ăn đến như vậy, thì ra là đang chuẩn bị nấu lẩu.

“Không đúng, một mình ngươi ăn lẩu sao?”

Tô An Lam nhìn lửa trong đống lửa bên cạnh đã tắt dần, vừa nói chuyện hắn vừa bỏ thêm vài cây củi vào, để lửa cháy bừng lên một chút.

Thu Diệp giải thích:

“Ta đã mời bọn người Hoàng Hương sư tỷ đến…”

Tô An Lâm cảm thấy cạn lời:

“Cuộc sống của ngươi cũng không tệ nhỉ.”

Đúng thực là như vậy, vào ban ngày cùng nhóm chị em tốt đi làm chút nhiệm vụ, kiếm chút điểm tích lũy, sau đó buổi tối tụ họp ăn uống.

Tô An Lâm bỗng cảm thấy hoảng hốt.