Chương 932: Người Người Tôn Kính

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 932: Người Người Tôn Kính

Giống như Thu Diệp vậy, sau khi tiếp xúc với Thu Diệp một thời gian, những gì Thu Diệp đạt được các nàng cũng thấy cả.

Thường ngày Tô An Lâm đã cho nàng không ít thứ tốt, điều này đủ để chứng tỏ, Tô An Lâm là một người tương đối hào phóng.

“Khụ khụ, mọi người đừng mải tán gẫu nữa, cùng phụ một tay đi.”

Thấy một đám phụ nữ chen chúc vây quanh Tô An Lâm, Thu Diệp thực sự cạn lời.

“À, đúng đúng, chúng ta cũng phụ một tay.”

“Ta mang theo một ít cá.”

“Ta cũng mang theo một ít rau, là rau dại lần trước lên núi hái được đó.”

Một người phụ nữ lấy một ít rau dại ra, Tô An Lâm thấy số rau dại này thoáng sửng sốt, sau đó cầm lên:

“Số rau dại này lấy ở đâu ra vậy?”

“À, ta lấy ở trong một khu rừng dưới chân núi đấy.”

Người phụ nữ mặc bộ quần áo màu xám, vóc dáng không cao, có chút quê mùa.

Nhưng nơi đó rất lớn, nàng nghĩ mình gặp may rồi, thế mà lại được Tô An Lâm nhìn trúng nên nhất thời vui vẻ, vội vàng nói thêm:

“Nếu ngươi thích thì ngày mai ta sẽ đưa ngươi đi hái.”

Tô An Lâm lắc đầu bảo:

“Ngươi đưa nó cho ta là được rồi, ta mua.”

“Không cần khách sáo, ta sẽ gửi qua. Nhưng sư đệ, ngươi thích ăn thứ này à?”

Cô gái lùn tò mò hỏi.

Tô An Lâm mân mê những chiếc lá xanh, suy nghĩ bay xa, không kìm được nhớ đến những chuyện đã xảy ra ở Hoàng Kê Trấn.

Lúc đó, em gái hắn cũng ngày ngày lên núi hái mấy thứ rau dại này.

Những loại rau dại này hương vị còn rất ngon, đã lâu rồi chưa ăn, giờ đột nhiên hơi nhớ hương vị của rau dại quê nhà.

Chẳng bao lâu sau, những loại đồ ăn khác đã được rửa sạch.

Canh nóng trong nồi cũng sôi ùng ục, những miếng thịt chìm nổi bên trong.

Nước canh vốn là nước lã trong nhưng chỉ lát sau đã chuyển thành màu trắng đục, tỏa hương thơm ngào ngạt.

Tiếp theo là lúc chế tạo phần linh hồn của món ăn.

Tô An Lâm lấy tỏi, ớt cay, hành lá, rau mùi ra, tất cả thái nhỏ, trộn đều lại với nhau, cuối cùng cho chúng vào nước tương.

“Nước chấm linh hồn!”

Tô An Lâm nói đây là tên mà hắn đặt cho gia vị.

“Mọi người ăn đi, đừng khách sáo.”

Đám đông quây quần bên đống lửa, người xếp lá rau, người sắp cá lát, đợi món ăn chín rồi vớt thức ăn ra, nhúng vào bát chấm...

Ôi mẹ ơi, thơm quá trời quá đất.

“Ồ!”

Tô An Lâm vừa cắn một miếng lá rau, đảo mắt nhìn qua thì thấy trong bóng tối cách đó không xa có một thanh máu.

Cầm Tiên Tử?

Tô An Lâm sửng sốt, sắc mặt trở nên kỳ quái.

Nàng lặng lẽ trốn ở đó làm gì vậy?

Cách đó không xa, Cầm Tiên Tử đứng ở phía sau rừng cây nhìn Tô An Lâm đang ăn uống bên đống lửa, có chút bất ngờ.

Tên Đệ Ngũ Thành An này sống thật thoải mái, nhân duyên với phái nữ còn tốt như vậy.

Đêm khuya nàng đến đây, ý định ban đầu là muốn đốc thúc Tô An Lâm học tập trận pháp.

Vì dẫu sao nàng và Tô An Lâm cũng có mối quan hệ xác thịt, mặc dù nàng không phải là một người phụ nữ bảo thủ, nhưng nếu đã như vậy thì cũng nên nâng đỡ Tô An Lâm một chút. Như thế sau này Tô An Lâm và nàng cũng có thể nâng đỡ lẫn nhau ở vùng đất man hoang.

Nhưng không ngờ Tô An Lâm lại cùng một đám nữ đệ tử chơi vui vẻ như vậy.

Cầm Tiên Tử siết chặt nắm tay, bỗng có chút chua xót trong lòng.

Nàng lại nghĩ về bản thân mình, trong mắt người ngoài, Cầm Tiên Tử nàng xa không với tới, địa vị cao quý, được người người tôn kính, không ai dám nói một câu 'không' trước mặt nàng!

Nhưng có ai biết rằng thật ra nàng rất cô đơn, bởi vì nàng không có bạn bè.

Đừng nói là nam đệ tử, kể cả nữ đệ tử cũng không có ai dám trò chuyện thân mật với nàng cả.

Tính ra cũng chỉ có Tô An Lâm là không sợ hãi khi nói chuyện với nàng thôi.

Lúc này thấy Tô An Lâm cùng các nữ đệ tử trò chuyện vui vẻ, cùng nhau ăn uống, nàng cũng muốn gia nhập biết bao, muốn giống như một cô gái bình thường, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau ăn tối.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn lắc đầu không bước tới, bởi vì nàng biết hậu quả của việc mình đi qua đó sẽ là quấy rầy người khác ăn cơm.

Nàng đang chuẩn bị rời đi thì cách đó không xa, Tô An Lâm nhíu mày.

Làm cái quái gì vậy? Tới cũng tới rồi, sao lại đi như thế?

Chẳng lẽ nàng… ngại ư?

Sắc mặt Tô An Lâm chợt lóe, vân vê cằm.

Dù sao hắn cũng đã hai đời làm người, có kinh nghiệm sống phong phú, chỉ cần suy nghĩ một chút cũng biết thường ngày nhất định Cầm Tiên Tử rất cô độc.

Nghĩ tới đây, Tô An Lâm đứng dậy hô:

“Cầm Tiên Tử.”

Cầm Tiên Tử vừa dợm bước chân đã khựng lại, bị phát hiện rồi ư?

Vẻ mặt nàng có chút lúng túng, bây giờ đi thì không phải, mà ở cũng chẳng xong.

Thôi không đi thì hơn, tránh để người khác nghĩ mình chột dạ.

Nàng quay đầu lại, lạnh mặt đi về phía bên này.