Chương 933: Ăn Thêm Chút Nữa Đi
“Cầm Tiên Tử!”
Đám đệ tử Hoàng Hương, Thu Diệp thấy Cầm Tiên Tử giá lâm đều cuống quít đứng dậy, vẻ mặt kính sợ.
Cầm Tiên Tử khẽ gật đầu lên tiếng:
“Ta không ngờ mọi người đang ăn tối, không làm phiền các ngươi chứ?”
“Không đâu, vừa mới ngồi xuống thôi.”
Tô An Lâm mỉm cười nói:
“Hay là...ngươi cũng ăn cùng nhé?”
Suýt nữa Cầm Tiên Tử đã gật đầu đồng ý, nhưng nàng lo lắng nếu mình ngồi chung sẽ quấy rầy hứng thú của họ.
Nàng tuy bá đạo nhưng không có nghĩa là không hiểu cách đối nhân xử thế, bởi vậy rất dứt khoát lắc đầu, nghiêm túc đáp:
“Thôi, ta vừa ăn rồi.”
“Ăn thêm chút nữa đi...”
Tô An Lâm lại nói.
“Không cần đâu, vốn ta đến là muốn hỏi ngươi chuyện học tập trận pháp, nhưng nếu ngươi đang ăn cơm thì thôi, khi nào ngươi ăn xong hãy đến tìm ta.”
Cầm Tiên Tử bình tĩnh nói.
Những nữ đệ tử chung quanh nghe vậy, vẻ mặt vô cùng hâm mộ.
Nhìn xem thế nào được gọi là có mối quan hệ tốt kìa?
Chính là đây đấy!
Ngày thường người khác có thỉnh giáo Cầm Tiên Tử cũng không được, thế mà Tô An Lâm còn được Cầm Tiên Tử chủ động tới tìm.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, không biết sẽ khiến bao nhiêu người phải kinh ngạc muốn rớt cằm.
Thấy Cầm Tiên Tử định đi, Tô An Lâm bước qua, nắm ống tay áo Cầm Tiên Tử.
“Đến cũng đến rồi, ăn cùng một chút đi, ngươi ăn rồi cũng không sao, cùng uống chút rượu cũng được.”
Cầm Tiên Tử có chút bất ngờ, thế mà Tô An Lâm lại kéo nàng như vậy!
Nhưng nàng cũng không phản đối, ngồi bên cạnh Tô An Lâm, Cầm Tiên Tử cũng dần thoải mái hơn.
“Đã vậy thì cùng mọi người uống một ly, vừa hay mọi người đều là đệ tử Cầm Phong ta, có gì không hiểu có thể hỏi bổn tọa.”
Giọng điệu Cầm Tiên Tử ôn hòa, khiến người nghe như được tắm gió xuân.
Mọi người bỗng nhiên phát hiện ra, Cầm Tiên Tử lúc ôn hòa đúng là người đẹp tâm thiện, thoạt trông thật thoải mái dễ chịu.
Bỗng chốc mọi người đều hưng phấn, dù sao cơ hội để được Cầm Tiên Tử chỉ bảo cũng không nhiều đâu.
“Tiên tử, vậy ta đúng lúc muốn hỏi một chút.”
Nữ đệ tử thấp bé cất tiếng theo phản xạ, Hoàng Hương liếc mắt nhìn nàng một cái, vẻ mặt hết sức cạn lời:
“Cầm Tiên Tử vừa mới ngồi xuống thôi, còn chưa ăn gì đâu đấy.”
Bấy giờ nữ đệ tử lùn mới phản ứng lại, cảm thấy mình hơi vô lễ, lúng túng gãi đầu.
Tô An Lâm giảng hòa, cười nói:
“Ăn trước đã, ta cũng đói rồi. Thu Diệp, bỏ thịt ta ướp vào đi.”
“Vâng.”
Thu Diệp bưng một cái đĩa tới, bên trong là thịt cay được ướp với nước chua, những miếng thịt này có dạng hình cuộn, khi cho vào nồi trông cực kỳ hấp dẫn.
“Món này của ngươi không tệ, ta chưa ăn bao giờ.”
Cầm Tiên Tử gắp một miếng thịt lên, thực sự cảm thấy trông những miếng thịt này hấp dẫn vô cùng.
Nàng không khỏi bất ngờ nhìn Tô An Lâm một cái, không ngờ ở phương diện nấu ăn hắn cũng rất lợi hại.
Đàn ông biết nấu ăn, thực sự không nhiều đâu.
Sau khi ăn lửng dạ rồi, mọi người bắt đầu uống rượu trò chuyện.
Cầm Tiên Tử cũng uống mấy ly, đối mặt với vấn đề tu hành của mọi người, nàng không phân biệt lớn nhỏ, nhiệt tình giảng giải.
Điều này mang lại lợi ích rất lớn cho mọi người, ai nấy đều dỏng tai chăm chú lắng nghe.
Một canh giờ sau, mọi người đã ăn xong hết, nhao nhao cáo từ.
Tô An Lâm thì theo chân Cầm Tiên Tử đến chỗ nàng ở.
Nàng sống bên cạnh một ngọn núi, nơi này vị trí hẻo lánh nhưng khung cảnh hết sức hùng vĩ, mở cửa sổ phía sau ra là có thể thấy những khe núi trải dài.
“Đây là nơi ta sống.”
Cầm Tiên Tử tùy ý nói.
Tô An Lâm khiếp sợ, trên đường đi tới đây không thấy một đệ tử nào.
“Không có ai khác ở đây à?”
Tô An Lâm hỏi thành tiếng.
“Tất cả đã đi nghỉ ngơi rồi, nhưng vốn dĩ ban ngày cũng không đông người. Ta có việc cần phái người dưới đi làm thì sẽ gọi họ thông qua ngọc truyền tin.”
Tô An Lâm hỏi:
“Vậy ngươi sống một mình ở đây không cô đơn sao?”
“Hửm?”
Cầm Tiên Tử nhíu mày nhìn sang:
“Chúng ta là người tu hành, sao lại thấy cô đơn được?”
Tô An Lâm tặc lưỡi, hình như cũng có lý.
“Được rồi, tới phòng tu luyện đi, ta dạy ngươi trận pháp, ngươi học tập cho giỏi, biết chưa?”
Tô An Lâm gật mạnh đầu, trong lòng ấm áp:
“Cám ơn ngươi Cầm Tiên Tử, ngươi thật tốt với ta.”
Cầm Tiên Tử nhếch miệng nói:
“Ngươi nhường truyền thừa này cho ta, đương nhiên ta sẽ không bạc đãi ngươi.”
Nàng lắc đầu đi về phía bên phải, chẳng bao lâu đã bước vào một căn phòng đặc biệt chỉ rộng khoảng hai mươi mét vuông, toàn bộ được chế tạo từ đá đen.
Vừa sờ vào Tô An Lâm đã có thể cảm nhận được loại đá này cực kỳ cứng rắn, ngoại lực bình thường không thể phá vỡ.
“Nơi này là mật thất tu luyện chuyên dụng của ta, người bình thường rất khó phá vỡ nơi này, cho nên sẽ không có ai làm phiền chúng ta cả.”
Cầm Tiên Tử bình thản nói.
Tô An Lâm quan sát, học theo dáng vẻ của Cầm Tiên Tử, ngồi trên một cái bồ đoàn ở trước mặt nàng.
Cầm Tiên Tử khuôn mặt lạnh lùng, gật đầu hỏi:
“Ngươi đã từng tiếp xúc với trận pháp chưa?”
Tô An Lâm lắc đầu.