Chương 934: Điểm Công Pháp

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 934: Điểm Công Pháp

“Vậy ta sẽ giảng từ cơ sở cho ngươi.”

Cầm Tiên Tử bắt đầu giảng giải, cuối cùng nàng giải thích:

“Trận pháp là việc chỉ sử dụng một ít vật liệu để chế tạo ra được một đồ hình có tác dụng đặc biệt, đó chính là trận pháp, trận pháp chia thành nhiều loại.”

“Công kích, chữa thương, di chuyển, phòng ngự!”

Qua lời giảng của Cầm Tiên Tử, Tô An Lâm dần hiểu được một điều, trận pháp nếu luyện tốt thì nó cũng sẽ không thua kém gì võ đạo, thậm chí còn mạnh hơn.

Nhưng nhược điểm là trận pháp cực khó tu luyện, không chỉ khó khăn về mặt tu luyện, mà bên cạnh đó, một số trận pháp rất khó kiếm đủ nguyên liệu.

“Đây là sách phân tích trận pháp nhập môn, ta căn cứ vào ghi chép truyền thừa viết ra. Ngươi cất đi, có thời gian thì xem.”

“Tạ Cầm Tiên Tử.”

Tô An Lâm cảm khái:

“Người tốt ta gặp trong đời không nhiều, Cầm Tiên Tử ngươi xem như là người tốt nhất trong số đó.”

“Vậy à, nhưng ta nghe có một số người bên ngoài nói rằng ta giết người như ngóe, không tốt lành gì đâu.”

Cầm Tiên Tử híp mắt mím môi, vậy mà trông như có vẻ đang cười trộm.

Tô An Lâm sắc mặt cổ quái:

“Ngươi cười rồi, vui lắm sao?”

“Không có!”

“Rõ ràng là ngươi đang cười.”

Tô An Lâm cười nói:

“Ngươi cười cái nữa được không, ta cảm thấy ngươi cười rất đẹp.”

“Không muốn.”

“Chỉ nhìn một cái thôi, ngươi cũng đâu có mất miếng thịt nào.”

“Ta đã nói là không được! Mà không, sao ta phải nghe lời ngươi chứ?”

Cầm Tiên Tử nhíu mày, đã hơi nóng nảy.

“Ngươi cáu rồi.”

“Không hề.”

“Không đúng, ngươi cáu rồi.”

“Ngươi đi được rồi đấy.”

Cầm Tiên Tử cảm thấy còn nói tiếp nữa thì hình tượng cao lãnh mình duy trì nhiều năm sẽ bị sụp đổ ngay trong chốc lát, bèn nghiêm mặt đứng lên.

Tô An Lâm rời khỏi đó, vừa đi vừa xem quyển phân tích trận pháp nhập môn, nội dung ở trong đó như đã mở ra một thế giới mới cho hắn.

“Đáng tiếc dạo này còn phải bận việc khác, tạm thời không rảnh tu luyện mấy thứ này rồi.”

Sáng hôm đó, Tô An Lâm vội vàng đi tới nơi nhận nhiệm vụ.

Lần trước hắn nhận nhiệm vụ cấp năm, dự định sẽ làm trong vài ngày tới.

Dù sao cũng phải ra ngoài nên hắn muốn ghé qua xem còn nhiệm vụ nào hay không.

Hoàn thành nhiệm vụ, lấy được điểm chiến công, sau đó đổi lấy bí tịch luyện dược hữu dụng.

“Như vậy tính ra, cả luyện dược và trận pháp ta đều có thể tiến hành song song.”

Tô An Lâm tính toán.

Gần đây điểm kinh nghiệm của hắn đã tích lũy được rất nhiều, điểm thuộc tính lại càng không ít.

“Họ tên: Tô An Lâm. Cấp độ 18.”

“Thanh máu: 1350/1350+.”

“Điểm kinh nghiệm: 79400/200000.”

“Điểm thuộc tính: 1600 điểm. (Mỗi 100 điểm kinh nghiệm có thể được đổi thành 1 điểm thuộc tính.)”

“Công pháp Huyền cấp: Phong Ma Cuồng Đao Trảm. (Đại sư)”

“Công pháp Huyền cấp: Kim Cương Thiết Cốt Công. (Đại sư)”

“Công pháp: Phượng Vũ Cửu Thiên Công. (Đại sư)”

“Công pháp: Ngũ Cầm Tật Phong Bộ (Đại sư)”

“Công pháp: Toái Y Chưởng (Đại sư)”

“Tâm pháp Huyền cấp đỉnh phong: Khống Khí Tù Lung Thuật (Nhập môn)”

“Công pháp: Thiên Thủ Quyền (Đại sư)”

“Công pháp: Hộ Thể Cương Khí Kinh (Đại sư)”

“Công pháp: Thác Cốt Thủ (Đại sư)”

“Công pháp: Nội Khí Hô Hấp Pháp (Đại sư)”

“Công pháp: Thôi Bối Chưởng (Đại sư)”

“Huyền Nguyên Luyện Dược Thuật (Tiểu Thành)”

“Công pháp: Khí Cảm Thuật (Đại sư)”

“Huyền cấp: Hàn Minh Công (Nhập môn)”

......

......

1600 điểm thuộc tính này hắn cố tình để đó không dùng, chính là vì muốn đợi đến lúc học thuật chế thuốc rồi dùng một thể.

Đến đại sảnh nhiệm vụ, điều kỳ lạ là hôm nay nơi này không có nhiều người lắm.

Hắn hỏi thăm một chút mới biết rằng dạo này đang là mùa xuân, dược liệu trên núi sinh trưởng tốt nên rất nhiều đệ tử đều đã ra ngoài hái thuốc rồi.

Chuyện này hắn đã nghe Thu Diệp nhắc tới nên không hề cảm thấy ngạc nhiên.

Hắn nhìn lên các nhiệm vụ trên vách tường, thế mà lại có không ít.

Suy nghĩ một chút, hắn nhận tất cả những nhiệm vụ từ cấp bốn trở lên. Dù sao nhận nhiệm vụ cũng không tốn tiền, vậy thì cứ nhận trước rồi tính sau, lúc nào có cơ hội thì hoàn thành.

“Vị tiểu sư đệ này, một mình ngươi mà nhận nhiều nhiệm vụ như vậy sao?”

Tô An Lâm nghe tiếng hỏi, quay đầu nhìn lại thì thấy có một nam một nữ đi tới.

Người vừa lên tiếng là người đàn ông, dáng vẻ hơn ba mươi tuổi, mặt như quan ngọc, lúc nở nụ cười mang lại cho người ta một cảm giác thân thiết.

Người phụ nữ bên cạnh khoác lấy cánh tay của hắn, trông giống như một cặp tình nhân, thế nhưng trong đôi mắt đẹp của cô gái chứa ý xuân kia lúc đi đến lại nháy mắt với Tô An Lâm một cái.

Tô An Lâm thấy hơi kỳ quái, nhìn thanh máu của một nam một nữ này thì thực lực đều không thấp, hẳn là khoảng nội khí tầng bảy tầng tám.

Đặc biệt là người đàn ông này, trên người hắn có một cỗ khí tức khác biệt nhàn nhạt.

Chuyện vốn cũng không có gì, nhưng vấn đề là người phụ nữ bên cạnh hắn lại nháy mắt với mình?

Tô An Lâm bỗng cảm thấy nơi này là chỗ hắn phạm vào vận đào hoa.