Chương 936: Tín Hiệu
Trò chuyện xong, hai người họ dẫn Tô An Lâm đi ra ngoài, dừng lại ở một đình nghỉ chân trên núi.
Chẳng bao lâu sau đã có ba đệ tử khác đi tới, hai nam một nữ đều mang bội kiếm.
“Sư đệ, để ta giới thiệu cho ngươi một chút.”
Trương Lăng Chí rất giỏi nói chuyện, giới thiệu nhiệt tình.
“Vị này là Dương Tình, cùng nhập tông với vợ ta, tình như tỷ muội. Vị này là Ngô Chí Mậu, đây là Tôn Lôi, chúng ta quen biết nhau đã lâu, không phải anh em nhưng thân như anh em ruột.”
Tô An Lâm nhìn họ, cảm thấy rất hâm mộ.
Tính kỹ ra thì hắn ra ngoài lăn lộn lâu như vậy mà hình như vẫn chưa có huynh đệ nào quan hệ thân thiết được như vậy.
Hai bên giới thiệu xong, Ngô Chí Mậu gật đầu nói với Tô An Lâm:
“Thì ra các hạ là Đệ Ngũ Thành An huynh, gần đây ta có nghe rất nhiều đến đại danh của ngươi, ngưỡng mộ đã lâu.”
Thái độ của Tôn Lôi có hơi lạnh nhạt, nhưng vẫn gật đầu tỏ ý.
“Hahaha...”
Dương Tình cười nói:
“Đệ Ngũ Thành An sư đệ, nghe nói ngươi còn là một nhân vật lớn ở Đại Hạ, hình như là hoàng thân quốc thích!”
“Ồ.”
Hứa Khả Nhi nhướng mày, có chút bất ngờ, đi tới trước mặt Tô An Lâm:
“Bảo sao ta thấy sư đệ ngươi uy vũ bất phàm, hóa ra là có huyết thống hoàng tộc.”
Ta là hàng giả đó, xin hỏi ngươi làm sao mà nhìn ra được ta uy vũ bất phàm vậy?
Còn nữa, đạo lữ của ngươi ở ngay bên cạnh kìa, ngươi nói chuyện với ta như thế không ngại sao?
Tô An Lâm trầm giọng:
“Cũng không tính là huyết thống hoàng tộc gì, chẳng qua cha mẹ ta làm quan trong triều mà thôi.”
“Vậy cũng là khá lắm rồi, ở Đại Hạ, thế lực triều đình Hạ quốc khổng lồ, lãnh thổ rộng lớn, hôm khác chúng ta tới đó du ngoạn, sư đệ ngươi phải tiếp đãi nhiệt tình đấy nhé.”
Hứa Khả Nhi cười với Tô An Lâm, lại quăng một cái nháy mắt quyến rũ sang.
Dương Tình như phát hiện ra điều gì đó, che miệng cười khẽ:
“Có sự gia nhập của Đệ Ngũ Thành An sư đệ là phúc của chúng ta, chuyến này ta yên tâm được rồi.”
“Sư đệ, vậy ngươi đi chuẩn bị đi, một canh giờ sau chúng ta sẽ xuống núi.”
Trương Lăng Chí mỉm cười nói.
“Được, vậy lát nữa gặp nhau ở cổng lớn dưới chân núi.”
Tô An Lâm ôm quyền rời đi.
Nhìn Tô An Lâm đi xa, nét mặt hiền hòa của Trương Lăng Chí nhạt đi, hắn gật đầu bảo Tôn Lôi:
“Đi xem xem.”
Tôn Lôi im lặng không lên tiếng, thân ảnh bỗng nhiên lơ lửng, ngay sau đó, một tàn ảnh lướt về phía sau lưng Tô An Lâm.
Sau khi xác nhận Tô An Lâm thực sự rời đi rồi, Tôn Lôi mới quay lại bảo.
“Đúng là đã đi xa rồi.”
Lúc này Trương Lăng Chí mới nở nụ cười lạnh:
“Vừa rồi mọi người diễn không tệ.”
“Ha ha ha...”
Dương Tình che miệng cười nói:
“Phải công nhận vẫn là Khả Nhi tỷ diễn xuất đỉnh nhất, ngươi xem mấy ánh mắt quyến rũ kia làm cho Đệ Ngũ Thành An nhìn tới ngây ngẩn cả người kìa.”
Hứa Khả Nhi cười khẽ:
“Ta sợ hắn không nhận được tín hiệu, còn cố ý nháy mắt thêm mấy lần, sau đó hắn còn nhìn ta thêm mấy cái đó.”
Ngô Chí Mậu rút một cái quạt gấp, xòe ra cười bồi:
“Khả Nhi sư tỷ mị lực phi phàm, tên Đệ Ngũ Thành An kia chỉ là một tên nhà quê từ Đại Hạ tới, sao có thể cưỡng lại mị lực của sư tỷ được?”
Tôn Lôi cười khà khà, buông lời bất thiện.
Trương Lăng Chí lại cười lạnh một tiếng:
“Nhưng dù sao tên Đệ Ngũ Thành An kia cũng là người được Cầm Tiên Tử coi trọng, ai biết được thường ngày Cầm Tiên Tử cho hắn những thứ tốt gì, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
“Trương sư huynh nói phải.”
Mặc dù cả đám người cười đùa cợt nhả, nhưng khi đối mặt với Trương Lăng Chí, ai nấy đều vô cùng kính sợ.
Sau đó, Trương Lăng Chí đi tới bậc thang, bình tĩnh nói:
“Sau lần này ta sẽ có được thực lực đánh một trận với cao thủ cảnh giới Khí Cảm, không ai có thể ngăn cản được ta. Vùng đất man hoang, ta ắt sẽ chinh phục!”
... ...
... ...
Tô An Lâm thu dọn đồ đạc trong phòng, bỏ tất cả thịt khô và một ít lương khô vào ngọc không gian.
Trong lòng hắn còn có chút cảm khái, không ngờ lại gặp được bạn tốt nhanh như vậy.
Vừa mới tiếp xúc với nhóm người Trương Lăng Chí, hắn đã có cảm giác rằng những người này đáng để kết giao.
“Thế giới này vẫn còn rất nhiều người tốt.”
Tô An Lâm cảm thấy gần đây mình rất may mắn, Cầm Tiên Tử đối với hắn không tệ, bây giờ lại gặp được những người này nữa.
Hắn viết một tờ giấy đặt ở trong phòng, báo cho Thu Diệp biết là hắn rời đi, sau đó trang bị nhẹ nhàng ra trận, đi về phía chân núi.
Đám người Trương Lăng Chí đã chờ từ lâu, mấy người thì thầm nói chuyện với nhau.
“Tôn Lôi, lúc nào ngươi thử thực lực của Đệ Ngũ Thành An xem, còn Hứa Khả Nhi, ngươi biết phải làm thế nào chứ?”
Trương Lăng Chí nhìn Hứa Khả Nhi nói.
“Tướng công yên tâm.”
Hứa Khả Nhi cười khẽ một tiếng, vén tóc tự tin:
“Ta sẽ cho hắn chiêm ngưỡng mị lực của ta.”
“Chư vị, đang nói chuyện gì mà vui vậy?”
Tô An Lâm đi tới hỏi.