Chương 937: Tốc Độ Thật Nhanh
Trương Lăng Chí mỉm cười:
“Vừa rồi ta mới dặn dò sư đệ sư muội, ngươi vừa gia nhập đội ngũ của chúng ta, nhất định phải chiếu cố một chút.”
“Đúng đó, Trương sư huynh tốt với ngươi còn hơn cả chúng ta ấy chứ.”
Ngô Chí Mậu cảm khái chen lời.
Tôn Lôi không giỏi ăn nói, chỉ gật đầu cười ẩn ý:
“Đúng đó, đúng đó.”
“Khách sáo rồi.”
“Vậy thì chúng ta lên đường thôi, à mà hiện tại thực lực của Đệ Ngũ huynh đệ ở cảnh giới nào thế?”
Trương Lăng Chí hỏi:
“Ngươi đừng hiểu lầm nhé, vì chúng ta cùng nhau hành động nên cũng phải có hiểu biết đại khái về thực lực của mọi người để tránh gặp rắc rối, nếu như phối hợp không ăn ý thì phiền toái lắm.”
“À, không sao đâu, ta nội khí tầng tám.”
Tô An Lâm nói.
“Ta tầng chín.”
Trương Lăng Chí tiếp lời, sau đó những người khác cũng lần lượt báo thực lực của mình.
Tất cả đều ở khoảng tầng bảy và tầng tám, thảo nào nhóm người này do Trương Lăng Chí cầm đầu, vì xác thực là thực lực của hắn cao nhất ở đây.
“Đệ Ngũ huynh, ta thấy vóc người của ta và ngươi đều rắn chắc như nhau, chắc hẳn ngươi cũng có luyện Hoành luyện hả?”
Tôn Lôi chính thức lên tiếng, giọng hắn như sấm rền khiến màng nhĩ của Tô An Lâm chấn động đến mức có hơi ngứa ngáy.
Tô An Lâm gật đầu:
“Ừm, ta có luyện Hoành luyện.”
“Vậy thì tốt quá, ta thích những hán tử như ngươi vậy, khi nào tranh thủ lúc nghỉ ngơi trên đường, ta với ngươi so tài một phen nhé, ngươi thấy sao?”
“Được.”
Tô An Lâm thấy chẳng có vấn đề gì.
“Ha ha ha, sư đệ, Hoành luyện của Tôn Lôi lợi hại lắm đấy, ngươi phải cẩn thận nhé.”
Trương Lăng Chí cười nói.
Tô An Lâm nhún vai:
“Chúng ta có thể thử một chút.”
Nhóm người cùng cất bước, sau đó từng người phát động thân pháp, di chuyển về phía trước trong nơi hoang dã.
Khi tiến vào một vùng dã ngoại hoang vu, Tôn Lôi bỗng nhiên đi tới trước mặt Tô An Lâm, ôm quyền nói:
“Đệ Ngũ Thành An sư đệ, chúng ta so tài một chút đi, thế nào?”
Tô An Lâm vốn không muốn so tài lắm, bởi vì có thể nói, thêm mười người như đối phương nữa cũng không phải là đối thủ của hắn.
So tài với hắn ta, thế chẳng phải mình đang bắt nạt hắn à?
Nhưng cũng không tiện phá hỏng hứng thú của người khác, vì vậy hắn bèn gật đầu với Tôn Lôi, cơ bắp căng lên, duỗi thẳng người ra hô lớn:
“Vậy thì xin đắc tội.”
Tôn Lôi cười ha hả, cởi áo khoác của mình ra để lộ cơ bắp săn chắc:
“Người anh em, vậy thì ta không khách sáo nữa.”
Hoành luyện công pháp của hắn cũng không tầm thường, căn bản không có chiêu thức màu mè nào, chỉ nháy mắt cơ bắp đã phồng lên, một luồng sức mạnh từ trên người hắn tỏa ra, hắn ưỡn ngực, lao về phía Tô An Lâm.
Tô An Lâm căn bản không muốn dùng hết toàn lực, vì mục đích thuần túy chỉ là luận bàn với đối phương.
Thế nhưng hắn không ngờ Tôn Lôi lại nghiêm túc như vậy, dường như vừa bắt đầu đã vận hết toàn lực.
Tô An Lâm đành phải phòng thủ, hai tay đan chéo, bảo vệ chỗ hiểm.
Bụp bụp!
Tôn Lôi mừng rỡ, rốt cục thế công của hắn cũng chạm được tới Tô An Lâm rồi.
Ai ngờ Tô An Lâm chỉ lùi lại ba bước đã dễ dàng ổn định thân hình, sau đó bước chân như rắn dễ dàng lướt về phía Tôn Lôi.
Tôn Lôi thầm hô không ổn, vội vàng giơ tay lên nhưng không còn kịp nữa, Tô An Lâm đã vỗ một chưởng tới. Hắn thầm nghĩ tốc độ của Tô An Lâm nhanh thật, đành phải vội vàng đón đỡ.
Thực ra hắn không hề biết rằng chưởng pháp của Tô An Lâm rất yếu, thứ thực sự mạnh mẽ chính là nắm đấm kia.
Chẳng qua vì đây là một trận luận bàn, cho nên Tô An Lâm nhường hắn một chút.
Dù vậy, Tôn Lôi cũng cảm thấy áp lực rất lớn, một chưởng kế tiếp khiến hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng đang quay cuồng, lồng ngực nghẹn ứ, cổ họng ngòn ngọt, một mùi máu tanh dâng lên trong cổ họng.
Sao sức lực của tên này lại lớn tới vậy.
Tôn Lôi tự nhận mình đã vận dụng toàn lực, nhưng có thể nhìn ra hình như Tô An Lâm vẫn chưa đánh hết sức mình.
Hắn ý thức được mình đã rơi vào thế yếu nhưng vẫn không chịu thua. Bởi hắn nghĩ rằng đều là luyện Hoành luyện công pháp, mình có hy vọng có thể lần ra lai lịch của Tô An Lâm.
Nghĩ như vậy, hắn lại cắn răng, vận dụng võ kỹ.
“Bôn Lôi Quyền!”
Một quyền này giống như vạn mã phi nhanh, mơ hồ có cả tiếng sấm sét xen lẫn trong đó.
“Vù vù...”
Quyền phong đánh về phía Tô An Lâm, Tô An Lâm nhướng mày, vậy mà Tôn Lôi lại động sát ý thật.
Tên điên này có cần phải nghiêm túc đến mức ấy không!
Hắn lắc đầu thầm nghĩ Tôn Lôi này thật không biết điều.
Suy nghĩ một chút, hắn tung một chưởng rồi làm bộ như không địch lại, nhanh chóng lùi về sau ba bước.
“Lợi hại, ta không đánh lại được.”
Tô An Lâm cố ý nói, hắn cảm thấy giao lưu luận bàn không cần phải đánh tới ta sống ngươi chết làm tổn thương tình cảm, thực sự không đáng.