Chương 938: Tiếp Tục Lên Đường
Tôn Lôi mừng rỡ, cuối cùng mình cũng đánh thắng được đối phương.
Tuy nhiên, hắn lại không muốn kết thúc như vậy, lúc này lại một lần nữa dấn thân về phía trước:
“Không thể kết thúc nhanh như vậy được, hãy thử cú đấm này của ta đi!”
Tô An Lâm nheo mắt, vẫn còn đánh nữa à?
Không dạy dỗ ngươi một chút thì e rằng ngươi không biết trời cao đất rộng là gì!
…
Thấy Tôn Lôi không có ý dừng lại, tiếp tục vung quyền, Tô An Lâm vẫn không nhúc nhích, nhưng ngay trong nháy mắt Tôn Lôi lao đến sát trước mặt, Tô An Lâm bỗng nhiên nghiêng người một cái. Tôn Lôi cũng nhanh chóng phản ứng lại, hắn vốn định xoay người qua đánh cho Tô An Lâm một quyền, nhưng không hiểu sao thân thể của hắn lại đột nhiên không thể khống chế được, ngã xuống trên mặt đất.
"Tôn Lôi huynh, ngươi quá nôn nóng rồi, sao lại không cẩn thận như vậy?"
Tô An Lâm yên lặng nhìn chăm chú vào Tôn Lôi, mỉm cười nói.
Tôn Lôi cứng người lại, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Tô An Lâm vẫn chưa nhúc nhích đã khiến cho hắn trở nên chật vật như vậy, thật là mất mặt.
Ánh mắt Trương Lăng Chí chợt lóe lên, đi ra nói:
"Thôi được rồi, Tôn Lôi, nếu xét về tốc độ thì ngươi vẫn không thể so được."
"Đúng thế, đa tạ Đệ Ngũ huynh chỉ điểm."
Tôn Lôi nhìn thoáng qua sắc mặt Trương Lăng Chí, lập tức trở nên ngoan ngoãn không nói nhiều lời.
Tô An Lâm nói:
"Ta chỉ sử dụng một ít kỹ xảo mà thôi, nếu luận thực lực thì hai chúng ta không ai hơn ai cả."
"Đệ Ngũ sư đệ, ngươi đã ở bên Cầm tiên tử lâu như vậy, có phải là Cầm tiên tử thường xuyên chỉ dạy cho người hay không, cho nên thực lực của ngươi mới mạnh như thế?"
Trương Lăng Chí cười ha ha nói.
"Làm gì có."
Tô An Lâm thả lỏng bờ vai, cảm giác Trương Lăng Chí đang cố tình dùng lời nói để bẫy hắn. Hơn nữa, hắn cảm giác được đám người Tôn Lôi này cực kỳ kính sợ Trương Lăng Chí.
Qua thời gian tiếp xúc vừa rồi, hắn có thể nhận thấy tính cách của Tôn Lôi rất ngang ngược khó kìm chế, người như vậy rất khó mà thu phục được. Nhưng Trương Lăng Chí chỉ cần nói một câu, nhìn một ánh mắt, lại giống như là đưa ra mệnh lệnh nào đó, làm cho Tôn Lôi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Tô An Lâm có chút không thể tin nổi. Đồng thời, trong lòng hắn cũng sinh ra một tia cảnh giác đối với Trương Lăng Chí, người này có thể làm cho người khác cảm thấy thân cận, khiến cho người ta không tự giác mà sinh ra hảo cảm với hắn ta.
Nhưng như vậy không có nghĩa hắn ta là người tốt. Chỉ là cách nói chuyện, làm người của hắn cao cao trịch thượng, cho nên có thể dễ dàng đắn đo quan hệ cũng như thái độ của người khác với hắn.
"Có lẽ, đám người này không hề tốt đẹp giống như suy nghĩ của ta."
Tô An Lâm nói thầm trong lòng.
Có điều, bên ngoài hắn vẫn hành xử giống như là bằng hữu thân thiết lâu năm, đi tới bên cạnh Tôn Lôi, lấy ra một viên đan dược đưa cho hắn ta.
"Thật ngại quá, không biết ngươi có bị thương không? Đây là điều tức đan, ngươi có thể dùng để điều dưỡng thân thể."
Tôn Lôi lắc đầu tỏ vẻ không muốn nhận, Trương Lăng Chí đứng bên cạnh hắn lại cười nói:
"Đây là ý tốt của Đệ Ngũ sư đệ, ngươi nhận lấy đi."
Tôn Lôi lập tức chắp tay nói:
"Đa tạ Đệ Ngũ sư đệ."
Tôn Lôi nhận lấy đan dược, cũng không trực tiếp dùng luôn, ngược lại lại thu vào trong ngực.
Trương Lăng Chí vỗ vỗ bả vai Tô An Lâm:
"Vậy chúng ta tiếp tục lên đường, tiện thể ta nói cho sư đệ biết một chút về tình huống ở bên kia."
"Cũng được."
Không cần biết suy nghĩ thật lòng của những người này là gì, nhưng Tô An Lâm cảm thấy mục tiêu của mọi người là như nhau, đều muốn giải quyết chuyện thôn dân ở Cổ Đạo thôn bị biến dị. Nếu đã như vậy, hắn cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều.
Mà lúc hắn đã nói chuyện phiếm cùng với Trương Lăng Chí, Tôn Lôi đi ở phía sau, đứng chung một chỗ với Ngô Chí Mậu, Dương Tình.
"Tôn Lôi, vừa nãy ngươi bị làm sao vậy, sao lại không cẩn thận như thế, hắn ta còn chưa chạm vào ngươi mà ngươi đã tự ngã xuống đất rồi?"
Dương Tình nhỏ giọng nói, nhìn thoáng qua bóng dáng Tô An Lâm đi phía trước.
Lúc đầu Tôn Lôi vẫn chưa nói chuyện, đi được vài bước hắn mới nói nhỏ:
"Ta cũng không biết lúc ấy ta bị làm sao nữa, trong trận giao thủ vừa rồi, trong nháy mắt trước khi ta bị ngã xuống đất, cả người ta giống bị đột nhiên bị mất đi sức lực, không thể khống chế được, cho nên mới ngã xuống đất theo quán tính."
Ngô Chí Mậu ngẩn người ra:
"Nói như vậy có nghĩa là, không phải bởi vì ngươi sơ ý nên mới ngã xuống?"
Tôn Lôi gật đầu, ánh mắt tối tăm:
"Tốc độ phản ứng của ta cũng không chậm trễ như thế, lúc đó ta đã cảm giác được Đệ Ngũ Thành An có điều cổ quái."
Ngô Chí Mậu thở dài, vỗ vỗ bả vai hắn để an ủi:
"Dù sao hắn cũng coi như người đứng đầu dưới trướng Cầm tiên tử, nhất định là có chỗ hơn người, cứ coi như chúng ta tiêu tiền mua một đợt giáo huấn, tiếp theo không thể coi thường hắn được, tránh lật thuyền trong mương."
Tôn Lôi và Dương Tình gật đầu, âm thầm ghi nhớ.