Chương 940: Ánh Mắt Có Thần
Sắc trời đã tối, mấy người quyết định hôm nay sẽ ở lại trong trấn. Tin tức họ đến đây rất nhanh đã truyền tới tai trấn trưởng. Trấn trưởng ở nơi này cũng là đệ tử của Thanh Điền phái, là đệ tử ngoại môn phụ trách công việc ở nơi đây. Hắn ta nghe nói có đệ tử Thanh Điền phái đến đây, vội vàng sai người đi qua tiếp đãi.
Trương Lăng Chí ngựa quen đường cũ đi vào trong phủ đệ của trấn trưởng, gặp được quản gia đến tiếp đón. Hiển nhiên quản gia cũng quen biết với Trương Lăng Chí, cho nên nhanh chóng mời mọi người vào trong nhà.
Không bao lâu sau, họ được quản gia dẫn tới phòng khách. Trong phòng trang trí hoa lệ, bốn phía là bàn ghế uống trà, giá cả rất xa xỉ.
"Các vị, chủ nhân nhà ta có chút chuyện, cho nên hơi chậm trễ, nhưng ngài ấy cũng đang tới đây rồi, mời các vị nghỉ ngơi ở chỗ này một lát."
Nói xong hắn quay ra ngoài vẫy tay.
Một đám nha hoàn xinh đẹp xuất hiện, trong tay nâng một ít trái cây cùng với trà, đi vào trong nhà hầu hạ.
"Không cần phải phiền toái như vậy đâu, chúng ta chỉ nghỉ lại chỗ này một đêm, ngày mai chúng ta sẽ tiến vào trong núi."
Trương Lăng Chí khách khí chắp tay nói.
Quản gia vẫn khách sáo nói:
"Chủ nhân nhà chúng ta đã nói rồi, các ngươi cất công đi đường xa tới đây, lại là đồng môn, nhất định phải hầu hạ thật chu đáo."
Trương Lăng Chí cũng thuận miệng nói tiếp hai câu, sau đó gật đầu không nói nhiều nữa.
Ngô Chí Mậu nhìn sang quản gia hỏi:
"Không biết gần đây có người nào tiến vào trong Cổ Đạo thôn không?"
"Có, là những đệ tử của môn phái khác."
"Vậy sao, đó là môn phái nào?"
"Cái này thì ta không rõ lắm, họ chỉ thanh toán bạc, cho nên ta cũng không quá để tâm đến họ."
Quản gia cười xấu hổ nói.
"Ta đã biết."
Ngô Chí Mậu không nói nữa, nhắm mắt dưỡng thần.
Đám người nghỉ ngơi một canh giờ, có một nam tử trung niên đi từ bên ngoài vào. Nam tử này bụng phệ, mặc quần áo cẩm y, thoạt nhìn hơn sáu mươi tuổi nhưng vẫn còn tinh thần phấn chấn. Trên cằm hắn để râu dài, đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt có thần, vừa thấy đã biết là hạng người tháo vát thông minh. Người này đúng là trấn trưởng ở nơi đây.
Những người này đều là đệ tử trong Thanh Điền phái, không có khả năng thăng cấp tiếp, cho nên bị phái xuống dưới phụ trách một ít công việc ở bên ngoài. Theo lý mà nói, thực lực của những người như vậy sẽ không cao, nhưng thanh máu của người này đã đạt tới 1320 điểm.
Cái này làm cho Tô An Lâm kinh ngạc. Phải biết rằng, dù là cao thủ Khí Cảm cảnh như Cầm tiên tử thì cũng không có thanh máu cao như thế.
Nhưng Tô An Lâm cẩn thận cảm thụ hơi thở của hắn ta, phát hiện hơi thở của hắn không đủ trầm ổn giống như các cao thủ khác, chuyện này chứng tỏ hắn xác thật chưa đạt tới Khí Cảm cảnh.
Vậy tại sao thanh máu của hắn lại cao đến như vậy?
Tô An Lâm nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chỉ có một khả năng. Đó là hắn ta đã dùng phương pháp này đó để gia tăng khí huyết của chính mình, cho nên thanh máu mới có thể tăng lên. Tô An Lâm cũng không để ý nữa, dù sao trong thế giới này có rất nhiều tu sĩ tu luyện đủ loại công pháp kỳ quái, dùng phương pháp này để gia tăng thực lực.
Hắn cũng không thể nói loại công pháp tu luyện như vậy là tốt hay xấu, kiếm có lưỡi cùng chuôi, phải xem xem người sử dụng nó là người thế nào.
Lúc tới đây, Trương Lăng Chí đã giới thiệu cho Tô An Lâm biết, trấn trưởng tên là Trần Cốc Sư, thực lực tầng thứ sáu Nội Khí.
"Các vị, thứ lỗi cho ta không thể đến tiếp đón từ xa."
Trần Cốc Sư ôm quyền cười cười, dáng vẻ lão luyện.
Đám người Trương Lăng Chí cũng đứng dậy, chào hỏi hàn huyên. Cuối cùng Trương Lăng Chí nói ra ý đồ đến đây của mình.
Trần Cốc Sư nghe vậy có chút tò mò:
"Từ lần trước các người tới nơi này chưa được bao lâu, sao bây giờ lại muốn đi tới đó nữa?"
"Cũng là bởi vì lần trước ta đã tới nơi này, lúc đó ta chưa hoàn thành nhiệm vụ, cho nên lần này lại muốn tới đây, thuận tiện thu thập một ít linh thảo."
"Thì ra là như vậy, thế các ngươi có cần người dẫn đường nữa không?"
"Lần trước đã làm phiền các ngươi đi dẫn đường cho bọn ta rồi, lần này bọn ta đã quen đường rõ lối, không cần người dẫn đường làm gì!"
Trần Cốc Sư cũng không miễn cưỡng hắn, gật đầu nói:
"Vậy thì được rồi, nếu như ngươi có yêu cầu gì hoặc là cần trợ giúp thì cứ việc nói với ta."
"Được."
Mọi người lại nói một ít chuyện linh tinh, sau đó Trần Cốc Sư sai người dọn đồ ăn lên, lại đưa cho mỗi người một lọ đan dược chữa thương để làm lễ gặp mặt, cuối cùng mới cáo từ rời đi.
"Trần trấn trưởng đúng là hào phòng, mỗi lần chúng ta đến đây hắn đều đưa lễ vật cho chúng ta."
Tôn Lôi vui vẻ ra mặt.
"Chúng ta đi ăn trước đã."
Trương Lăng Chí nói.