Chương 941: Rượu Này Không Tệ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 941: Rượu Này Không Tệ

Đám người hầu đã dọn đồ ăn và rượu lên bàn, mọi người ngồi xuống ăn cơm.

Tô An Lâm đổ rượu ra chén, hắn chú ý tới rượu ở chỗ này có màu đỏ, còn hơi sền sệt giống như máu tươi, nhưng lúc ngửi mùi hương lại có vị ngòn ngọt. Hắn bưng chén rượu lên, nhấp một ngụm, hương vị chua chua ngọt ngọt pha lẫn với mùi cồn ập vào xoang mũi.

"Được, hương vị không tồi."

Ánh mắt Tô An Lâm sáng lên, một ngụm rượu này có hương vị tuyệt mỹ, sau khi uống lại có một cổ dương khí ấm áp từ từ dâng lên. Cảm giác mệt mỏi suốt một ngày đi đường lúc này đã tan đi hơn phân nửa, thật sự rất thần kỳ.

"Rượu này đúng là không tệ."

Tô An Lâm cảm khái, hắn không phải là người thích uống rượu, nhưng hương vị này đúng là làm cho người ta khó mà quên nổi.

"Đây là loại rượu dùng kỳ hoa ở nơi này luyện chế thành, lần trước chúng ta đến đây cũng được uống, lúc rời đi còn có thể mang đi một ít, nhưng giá cả hơi đắt đỏ."

Trương Lăng Chí mỉm cười nói.

"Ừ, đúng là phải mang một ít về mới được."

Ở trên Cầm Phong đúng là cũng có rượu, nhưng loại rượu tối hôm qua hắn uống thật sự quá bình thường.

"Đệ Ngũ sư đệ, một đường này ngươi đã vất vả rồi, ta kính ngươi một ly."

Ngô Chí Mậu bỗng nhiên đứng dậy, mỉm cười nói.

Tô An Lâm cứng người lại, nghĩ nghĩ, vẫn gật đầu chạm cốc cùng với đối phương.

Tôn Lôi cũng đứng dậy cười nói:

"Ta đây cũng kính ngươi một ly."

Tô An Lâm không từ chối, ai đến cũng vui vẻ cụng ly, không trong chốc lát đã uống vài chén rượu vào bụng. Không ngờ loại rượu này tác dụng chậm lại còn rất dễ say. Tô An Lâm căn cứ theo nguyên tắc uống nhiều hỏng việc, rượu vào lời ra, cho nên hắn không uống tiếp. Hơn nữa hắn còn không phải nói nhiều lời, chỉ ngồi một chỗ ăn đồ ăn.

Sau khi ăn uống no đủ, quản gia dẫn mọi người đi tới gian phòng có gác mái ở bên cạnh. Nơi này là sương phòng chuyên dùng để chiêu đãi đệ tử Thanh Điền phái, tuy rằng không phải là nơi xa hoa, nhưng cũng rất sạch sẽ.

Phòng của Tô An Lâm bị sắp xếp ở trên lầu hai, hôm nay hắn uống nhiều mấy chén, có chút buồn ngủ, cho nên Tô An Lâm quyết định đi nghỉ ngơi sớm. Đúng vào lúc này, hắn lại cảm giác được gì đó.

Hắn tu luyện khí cảm thuật, cho nên có cảm giác cực kỳ nhạy bén. Hắn cảm giác được bốn người Trương Lăng Chí, Tôn Lôi, Ngô Chí Mậu và Dương Tình đã rời khỏi phòng. Tô An Lâm nhíu mày, tại sao mấy người này lại đi ra ngoài nhân lúc khuya khoắt như thế này?

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, cho nên ngồi dậy chuẩn bị đi theo để xem xem, lại đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.

"Sư đệ, ngươi đã ngủ chưa?"

"Sư đệ, ngươi đã ngủ chưa?"

Giọng nói này là của Hứa Khả Nhi. Hứa Khả Nhi và hắn đồng thời lên lầu, hơn nữa lúc nãy Hứa Khả Nhi cũng nói là nàng rất mệt, cho nên muốn đi nghỉ ngơi trước, sao bây giờ lại đến đây?

Tô An Lâm cau mày, nhưng vẫn đi qua mở cửa.

Hứa Khả Nhi đứng ở ngoài cửa, ăn mặc đơn bạc mỏng manh, đôi mắt dường như chứa đầy nước mắt, tha thiết nhìn Tô An Lâm.

"Sư tỷ, đã trễ thế này rồi ngươi đến đây làm gì?"

Tô An Lâm thầm suy đoán ý đồ của đối phương. Tuy hắn cảm thấy mị lực của mình đúng là rất lớn, nhưng cũng không đến mức khiến cho người ta vội vàng nhảy vào trong ngực như vậy. Có câu gọi là chuyện ra khác thường nhất định có trá, chắc chắn những người này có vấn đề.

"Ta, ta không ngủ được."

"Trương Lăng Chí sư huynh đâu?"

Tô An Lâm hỏi.

"Hắn vừa mới đi ra ngoài có việc rồi."

"Vậy sao ngươi lại có vẻ thương tâm như thế?"

Hứa Khả Nhi than thở:

"Thật ra, ta mới bị Trương Lăng Chí đánh, ngươi biết không, ta thường xuyên bị hắn đánh đập, từ sau khi gặp được ngươi, ta mới biết cái gì gọi là nam nhân tốt."

Giả, như này quá giả dối."

Khóe miệng Tô An Lâm run rẩy:

"Sư tỷ, vậy ý của ngươi là..."

"Có thể để ta vào trong ngồi một chút được không?"

"Không được."

Tô An Lâm lời ít ý nhiều.

Hứa Khả Nhi:

"..."

"Tại sao chứ?"

Tô An Lâm ăn ngay nói thật:

"Bởi vì ta muốn nghỉ ngơi, ngươi cũng đi nghỉ ngơi sớm một chút đi."

"Rầm!"

Không chờ Hứa Khả Nhi đáp lại, Tô An Lâm đã trực tiếp đóng sầm cửa, suýt chút nữa đập thẳng vào cái mũi của Hứa Khả Nhi.

Hứa Khả Nhi sửng sốt, sắc mặt lập tức trầm xuống. Tên tiểu tử này có ý gì, ta đã nói như thế rồi mà hắn còn không thèm nhìn ta.

...

Đêm khuya, bên ngoài Kỳ Hoa trấn.

Ở một chỗ trong rừng rậm, đám người Trương Lăng Chí một đường im lặng nhanh chân bước đi, ngựa quen đường cũ đi theo mấy chỗ đánh dấu, cuối cùng cũng tới trước một cây đại thụ cao lớn. Chỗ này đã bị diệt sạch cỏ, chỉ còn lại mấy cục đá kỳ dị được bày trên mặt đất.

Nhìn đống đá này, Trương Lăng Chí lộ ra vẻ tươi cười:

"Là chỗ này, nhìn có vẻ vẫn giống như lần trước, chắc hẳn không có ai từng đi tới nơi này cả."

"Nơi này hẻo lánh, hơn nữa bốn phía còn có quái vật lui tới, cho nên cũng không có người nào dại dột mà tới đây."

Tôn Lôi cười nói.