Chương 942: Không Ít Thứ Tốt

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 942: Không Ít Thứ Tốt

"Hiện tại bắt đầu đi, đợi sau khi bày trận pháp Uế Thổ Chuyển Sinh này xong, ngày mai chúng ta có thể dẫn Đệ Ngũ Thành An đến đây."

Trong mắt Trương Lăng Chí lập lóe tia sáng ác độc. Sở dĩ họ hao tâm tổn trí, thậm chí hắn còn cam tâm tình nguyện dâng thê tử của mình ra là để dẫn Tô An Lâm đến đây. Nơi này có quái vật hoành hành, hơn nữa âm khí cực nặng, có thể dễ dàng thi triển trận pháp.

Có điều, trận pháp này cần có bốn người đồng thời đưa lực lượng của mình vào thì mới có thể khởi động được.

Trương Lăng Chí bắt đầu bày trận. Hắn có được trận pháp này hoàn toàn là ngoài ý muốn, lúc đó hắn đang hành động bên ngoài, đột nhiên gặp phải nó. Có điều đây là một môn tà thuật, nó có thể hấp thu căn nguyên của người khác để đưa vào trong cơ thể người điều khiển trận pháp, làm cho thực lực của người đó tăng lên. Tu vi của hắn cũng nhờ vậy mà dần tiến triển.

Mấy năm nay, hắn đã hại chết không ít đồng môn. Đương nhiên, đám người hợp tác với hắn cũng có được không ít thứ tốt.

Ở tông môn, đám người này vốn chỉ là hạng tép riu không quan trọng, bị người khác khinh bỉ, không có ngày xuất đầu. Nhưng dựa vào Uế Thổ Chuyển Sinh đại pháp, đám người này có thể hô mưa gọi gió, sôi nổi bước vào tầng thứ bảy, thứ tám Nội Khí, thậm chí còn có hy vọng tiến vào Khí Cảm cảnh.

Đương nhiên, bất kỳ chuyện gì cũng cần phải trả giá. Đây dù sao cũng là tà thuật hấp thu lực lượng của người khác, nếu dùng một thời gian dài sẽ khó tránh khỏi chuyện lực lượng có tạp chất, khiến cho tu vi của bản thân không thể tiến thêm được nữa. Chuyện này không khác gì một vòng tuần hoàn chết, một khi đã sử dụng trận pháp này, thì chỉ có một con đường là tiếp tục sử dụng.

Đối với Trương Lăng Chí mà nói, hiện tại hắn đã là tầng thứ chín Nội Khí, cái này có nghĩa là hắn chỉ có thể lựa chọn người có thực lực tầng thứ tám trở lên để hấp thu, nếu dùng người có cấp bậc quá thấp thì không thể hấp thu căn nguyên của người đó được.

Đây cũng là nguyên nhân làm cho họ theo dõi Tô An Lâm. Họ giả bộ ngẫu nhiên gặp được Tô An Lâm, nhưng thật ra đã sớm biết thân phận của hắn, cũng biết hắn là người của Cầm tiên tử.

"Lần này đối phó với Đệ Ngũ Thành An có lẽ có thể lấy được món hời không nhỏ từ trên người hắn, Cầm tiên tử nhất định đã ban cho hắn không ít thứ tốt!"

Ánh mắt Dương Tình lập lòe, do dự một chút rồi hỏi:

"Trương sư huynh, đến lúc đó chúng ta phải phân chia như thế nào đây?"

Trương Lăng Chí cười lạnh:

"Làm sao nào, ngươi vội vã muốn lấy được thứ tốt như vậy?"

Dương Tình vội vàng nói:

"Ta không có ý này, ta chỉ cảm thấy Hứa Khả Nhi cùng với sư huynh đã hy sinh rất nhiều..."

"Ngươi cho rằng ta sẽ thật sự để cho thê tử của ta đi ngủ cùng với tên tiểu tử kia sao?"

Mấy người bên cạnh xấu hổ, thầm nói chẳng lẽ không đúng?

"Hừ, một đám ngu ngốc, trên tay Hứa Khả Nhi có mê dược, đến lúc đó làm cho tên tiểu tử kia hôn mê, sáng sớm ngày mai chúng ta có thể dẫn hắn đến đây."

Trận pháp này rất dễ bị hỏng, cho nên họ không hy vọng sẽ phát sinh chuyện đánh nhau cùng với Tô An Lâm. Hơn nữa, sau khi đánh nhau thực lực của hai bên nhất định sẽ bị giảm xuống, đến lúc đó lực lượng có thể hấp thu sẽ ít đi. Cho nên từ trước đến nay họ luôn dùng biện pháp lừa gạt này.

Lúc đoàn người thu thập xong đã sắp bình minh.

Sáng sớm, đám người kéo thân thể mệt mỏi trở về Kỳ Hoa trấn. Không ngờ vừa mới tiến vào sân đã thấy Tô An Lâm đứng trong viện luyện công.

"Tối hôm qua các vị đi chỗ nào vậy, sao cả đêm qua cũng không thế các ngươi trở về."

Ánh mắt Tô An Lâm lập lòe, mỉm cười hỏi.

Tối hôm qua, sau khi thấy mấy người này rời đi, hắn đã nhanh chóng thêm họ vào thanh Bạn Tốt. Đáng tiếc là hắn chỉ biết được họ đi ra ngoài bố trí trận pháp, nhưng mục đích cụ thể của họ là cái gì thì trên thanh Bạn Tốt cũng không có nhắc nhở.

Biểu tình trên mặt Trương Lăng Chí cứng lại, hắn không ngờ rằng Tô An Lâm lại thanh tỉnh như vậy, hiện tại còn có thể đi ra ngoài luyện công. Có điều hắn rất nhanh chóng lấy lại tinh thần, tươi cười nói:

"Tối hôm qua chúng ta ra ngoài dò đường, dù sao chúng ta cũng từng đến đây một lần rồi mà, lúc trước cũng đã đánh dấu sẵn, hiện tại chỉ đi nhìn xem chỗ đánh dấu có còn nguyên vẹn hay không thôi."

"Nửa đêm khuya khoắt còn đi ra ngoài? Vậy sao các ngươi không nói cho ta biết?"

"Không phải là ngươi vừa gia nhập vào đám người chúng ta hay sao, ta sợ ngươi vất vả, cho nên mới không nói cho ngươi biết."

Trương Lăng Chí giải thích:

"Hơn nữa, hôm qua đi giữa đêm như thế, bọn ta biết đường thì không sao, nhưng ngươi lại không biết, nếu xảy ra chuyện gì đó thì sao đây?"

Đầu óc của tên này cũng khá thông minh, nói năng không có chút sơ hở nào.