Chương 943: Bản Lĩnh Của Thê Tử

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 943: Bản Lĩnh Của Thê Tử

Ngô Chí Mậu cũng đi ra giải thích:

"Bọn ta đã dò đường kỹ càng rồi, chúng ta lại nghỉ ngơi mấy canh giờ, sau đó cùng nhau xuất phát."

"Được."

Tô An Lâm nhe răng cười.

Không cần biết đám người này có mục đích gì, Tô An Lâm quyết định lát nữa vẫn đi theo họ. Dù sao dựa vào thực lực của hắn cũng không cần phải sợ họ động chân động tay gì.

....

Trương Lăng Chí vừa tiến vào trong phòng, khuôn mặt đã trở nên nghiêm túc lên. Xem bộ dáng của Tô An Lâm sinh long hoạt hổ như vậy, chứng tỏ là không có chuyện gì. Đáng giận, tại sao lại như vậy, chẳng lẽ Hứa Khả Nhi đã thất bại?

Đúng là đồ vô tích sự, chỉ có như thế mà cũng thất bại.

Hắn lên lầu, vào trong phòng, thấy Hứa Khả Nhi đang đứng ở mép giường, bộ dáng bất an vô cùng.

"Lăng Chí..."

Hứa Khả Nhi đi qua, có chút sợ hãi nói.

Tuy nàng là đạo lữ của Trương Lăng Chí, nhưng nàng biết rõ ràng Trương Lăng Chí là người tàn nhẫn độc ác như thế nào. Đối với những người phạm sai lầm, Trương Lăng Chí tuyệt đối không chịu bỏ qua, cho dù là nàng cũng thế!

"Sao lại như thế này? Ta đã bảo ngươi mê choáng hắn, làm cho hắn thần trí không rõ, tại sao hắn lại không có chuyện gì?"

"Hắn không chịu mắc mưu, đêm qua ta đi gõ cửa phòng hắn, còn bị hắn đuổi ra ngoài, ta cảm thấy có khi hắn không thích nữ nhân."

Không cần biết chuyện này có phải là thật hay không, Hứa Khả Nhi đều phải nói theo phương hướng có lợi cho mình.

"Không thích nữ nhân?"

Trên mặt Trương Lăng Chí hiện lên vẻ ghê tởm.

Hắn biết bản lĩnh của thê tử mình, khả năng mê hoặc người khác cực cao tay, sao có thể vô dụng được.

"Thôi, nếu đã như vậy thì không thể trách ngươi được."

Hứa Khả Nhi thở dài nhẹ nhõm một hơi, đi tới hỏi:

"Vậy tiếp theo chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"

"Yên tâm, ta đã phòng ngừa chu đáo, chuẩn bị chín kế hoạch dự phòng rồi."

Hứa Khả Nhi nghe vậy lập tức cảm thấy yên tâm, nhưng đồng thời trong lòng vẫn có chút sợ hãi. Nàng là thê tử của Trương Lăng Chí, nhiều năm chung chăn chung gối với hắn, sợ nhất là những kế hoạch quỷ quyệt đa đoan của Trương Lăng Chí. Cái này làm cho nàng càng ngày càng không thể nhìn thấu Trương Lăng Chí được nữa.

"Tiếp theo, chúng ta chỉ có thể dẫn hắn vào trong rừng cây, sau đó ngươi giả vờ bị thương, đến lúc đó để hắn nâng ngươi đi, chúng ta dẫn hắn vào trong trận pháp kia."

Trương Lăng Chí nói hai ba câu khái quát kế hoạch của hắn. Hứa Khả Nhi nghe thế thì hưng phấn không thôi, suy nghĩ của tướng công đúng là quá tuyệt vời!

Sau khi chuyện này thành công, nhất định phải khiến cho Đệ Ngũ Thành An trả giá thật đắt. Chỉ cần tướng công hấp thụ lực lượng của Đệ Ngũ Thành An, rồi phân cho nàng một chút ít, đến khi đó...

Khặc khặc khặc khặc!

...

"Trạng thái lúc này của Trương Lăng Chí: Hắn đang nghị luận cùng với Hứa Khả Nhi, hoài nghi ngươi thích nam nhân."

"Trạng thái lúc này của Tôn Lôi: Hắn đang nói chuyện phiếm cùng với Ngô Chí Mậu, bàn xem làm thế nào để đối phó với ngươi."

Ánh mắt Tô An Lâm trở nên lạnh lùng, đám người này...

Nghỉ ngơi xong, đoàn người lại gọi Tô An Lâm ra cửa.

Lúc nãy Tô An Lâm đã thông qua thanh Bạn Tốt để xem xem họ làm cái gì, lại không ngờ rằng đám người này tụ tập bên nhau để thương lượng xem nên đối phó với hắn như thế nào.

"Vì cái gì, vì sao lại muốn hại ta chứ, ta chỉ muốn làm bằng hữu cùng với mọi người, tại sao lại muốn ép ta như thế?"

Tô An Lâm đi ở phía sau, trong mắt dần dần hiện lên sát khí.

Bên trong rừng rậm.

Trương Lăng Chí đi ở bên cạnh Tô An Lâm, phòng ngừa Tô An Lâm xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Hắn vừa đi vừa cười nói:

"Sư đệ, đằng trước là Cổ Đạo thôn, đêm qua chúng ta đi tìm đường ở gần ngay phía trước, ngươi đoán xem ta đã thấy cái gì?"

"Ngươi thấy gì?"

"Quái vật! Ba con quái vật, bọn chúng đang gặm thịt một người thôn dân!"

Lúc nói chuyện, Trương Lăng Chí vẫn luôn nhìn vào đôi mắt Tô An Lâm, muốn nhìn xem trong mắt hắn xuất hiện vẻ sợ hãi. Đáng tiếc, Tô An Lâm không hề dao động, ngược lại trong mắt còn dần hiện lên vẻ hưng phấn. Là loại hưng phấn giống như lúc thấy Trương Lăng Chí.

Trong lòng Trương Lăng Chí hơi hoảng hốt, thầm nhủ ánh mắt này sao lại giống như biến thái vậy? Hắn không khỏi nhớ lại lời thê tử của hắn nói, hoài nghi Tô An Lâm không thích nữ nhân, chẳng lẽ lại thích ta hay sao?

Bất tri bất giác, đám người đã đi vào một đỉnh núi nhỏ, phía trước không có đường đi, khắp nơi toàn là rừng rậm. Có điều, nơi này rõ ràng có dấu vết của người đi qua. Đặc biệt là cách đó không xa còn có một chỗ buộc một cái áo rách nát để làm đánh dấu.

"Di thôi, sắp tới rồi."

Trương Lăng Chí bước nhanh chân hơn, còn nhìn về phía Hứa Khả Nhi khẽ gật đầu.

Tô An Lâm lại nhìn quanh bốn phía, nơi này ánh sáng thưa thớt, quanh năm không thấy mặt trời. Bởi vậy cho nên dù đã là giữa buổi sáng nhưng nơi này vẫn âm u ẩm ướt như cũ.