Chương 946: Tướng Công

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 946: Tướng Công

Từng nhát rìu mạnh mẽ chém vè phía Trương Lăng Chí. Trương Lăng Chí nhanh chóng nâng cánh tay lên chống đỡ, tay hắn cũng đã bắt đầu dị hóa trở nên cứng rắn như sắt.

"Keng keng keng!"

Tiếng vang thanh thúy không ngừng vang lên, có điều tốc độ của Tô An Lâm càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh hơn. Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo, dương khí và cương khí trên người đồng thời trung hòa lẫn nhau, dùng khí thế nghiền áp nhắm thẳng về phía Trương Lăng Chí.

"A a a!"

Trương Lăng Chí hét lên một tiếng giận dữ, phát ra âm thanh vừa giống người lại vừa giống như dã thú gào thét. Cuối cùng, hắn thật sự không thể chống đỡ được nữa, thân thể ngã về phía sau. nhưng trong nháy mắt ngã xuống, hắn vẫn có thể giơ tay ra ngoan cường bắt lấy Chấn Thiên Phủ đang chém đến.

Lúc này Tô An Lâm đang chiếm quyền chủ động, đứng từ trên cao nhìn xuống, dùng sức đẩy mạnh Chấn Thiên Phủ về phía trước.

Trương Lăng Chí lạnh mắt, muốn chống cự, nhưng lại không thể đọ lại với lực lượng cường đại của Tô An Lâm. Bỗng nhiên có một đám sương mù màu trắng bay vọt về phía Tô An Lâm. Đúng là quỷ áo trắng.

Bà lão áo trắng như răng cười dữ tợn:

"Ta cũng rất thích thân thể của ngươi đấy, để ta lấy thân thể của ngươi đi!"

Một đống sợi tơ dũng mãnh cuồn cuộn lao về phía Tô An Lâm. Tô An Lâm nhướng mày, trên người hắn đã bị sợi tơ cuốn dày đặc. Có điều, nếu nhìn kỹ lại sẽ phát hiện quanh người hắn còn có một lớp ánh sáng màu vàng giống như cái chuông, bao bọc toàn bộ người hắn lại. Cái chuông vàng càng lúc càng lớn, dễ dàng khiến cho toàn bộ sợi tơ bị căng đứt ra.

Tô An Lâm nháy mắt khóa chặt lấy bóng người màu trắng, phóng thích dương khí mạnh liệt tới. Bóng người tức khắc bị đánh tan. Có điều đại đa số bộ phận còn dư lại đều chui vào trong thân thể Trương Lăng Chí.

Trương Lăng Chí cố gắng đứng dậy, nhưng Tô An Lâm đã đi tới, lấy tư thế đao phủ hành hình giơ đao chém xuống.

"Phốc!"

Thành công tiêu diệt.

Đầu của Trương Lăng Chí rơi xuống, cũng là lúc thanh máu của Hứa Khả Nhi giảm xuống đến mười điểm.

"Tướng công!"

Khóe miệng Hứa Khả Nhi tràn ra máu tươi, yếu ớt nỉ non.

Tướng công của nàng đã chết, toàn bộ những chuyện này đều do bóng quỷ quái màu trắng của Uế Thổ Chuyển Sinh kia. Nàng không khỏi nhớ lại từng kỷ niệm trước đây, nàng và Trương Lăng Chí đã từng là một đôi phu thê ân ái như vậy, không ngờ kết cục của hai người lại là như thế này.

Tu võ đạo, tranh với trời, cuối cùng vẫn bị thua.

Hứa Khả Nhi cũng đã chết.

Chỉ còn lại hai người Dương Tình Tôn Lôi.

Thấy Tô An Lâm đi tới, hai người vội vàng hô to:

"Tha mạng, xin tha mạng cho ta, những chuyện này chỉ là hiểu lầm mà thôi."

Dương Tình lập tức lộ ra vẻ nhu nhược đáng thương:

"Trương Lăng Chí bị thứ đó khống chế, còn chúng ta bị thì bị hắn ép buộc."

Trên mặt Tô An Lâm toàn là máu, thoạt nhìn cực kỳ dữ tợn khủng bố.

"Hiện tại, các ngươi nên nói cho ta toàn bộ những gì các ngươi biết, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"

Tôn Lôi nuốt một ngụm nước bọt, hắn cảm nhận được sát ý của Tô An Lâm.

Tôn Lôi lau máu tươi tràn ra ở khóe miệng, che lại đau đớn trên bụng, đứng dậy nói:

"Toàn bộ những chuyện này là bởi vì Trương Lăng Chí..."

Hắn nhanh chóng giải thích một chút.

"Uế Thổ Chuyển Sinh, hấp thu khí huyết của ta để tăng trưởng thực lực!"

Sau khi hiểu biết hết thảy chuyện này, trong lòng Tô An Lâm nhanh chóng vọt lên cảm giác ghê tởm, giống như laf nuốt phải ruồi bọ ăn phải trứng thối. Hắn đã gặp qua rất nhiều tà thuật, nhưng sau khi biết được chuyện này, hắn chỉ cảm thấy đúng là quá ác liệt.

Dương Tình cũng không nhàn rồi, rầm một tiếng quỳ xuống trước mặt Tô An Lâm, hai mắt đẫm lệ:

"Đại ca, ngươi bỏ qua cho chúng ta đi, chúng ta không cố ý làm vậy mà."

Tô An Lâm nhìn nàng hỏi:

"Vậy về chuyện của thôn này, các ngươi biết được bao nhiêu?"

Dương Tình vừa định nói, Tôn Lôi đã hai mắt lóe sáng, vội vàng cướp lời:

"Chờ đã, huynh đệ, chúng ta có thể nói cho ngươi biết, nhưng ngươi phải bảo đảm nghe xong sẽ buông tha cho chúng ta."

"Bảo đảm!"

Tô An Lâm đi qua, bỗng nhiên duỗi tay nắm lấy đầu Tôn Lôi.

"Phốc!"

Đầu Tôn Lôi nổ tung!

Không biết Dương Tình đã đứng lên từ lúc nào, hai chân nàng ta run rẩy, sau đó nàng chỉ cảm thấy trong dạ dày điên cuồng co rút, lập tức quỳ xuống trên mặt đất thống khổ nôn mửa. Nàng bị dọa chết khiếp.

"Hiện tại, đến lượt ngươi nói."

"Nói, ta nói!"

Ngay cả dụng khí nhìn vào mắt Tô An Lâm Dương Tình cũng không có, nàng quỳ trên mặt đất, run run rẩy rẩy nói hết mọi chuyện.

Chuyện này cũng giống như suy đoán của Tô An Lâm, quả nhiên là Trương Lăng Chí có chuyện giấu giếm hắn, có điều cũng không phải giấu giếm quá nhiều.

Những người này từ lần trước đến đây kiểm tra đã biết được nguyên nhân của chuyện biến dị. Nơi này xuất hiện một ít quái vật, có quái vật đầu dê, có hoa ăn thịt người...